Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Dung nghe làm sao không hiểu, hắn hiểu hết chân tướng, nhưng làm sao cũng có chút không được thõa đáng?


Vân Diễm tìm Thừa tướng nói muốn gặp Tô Bối Nhi, Thừa tướng không

biết tại sao Hoàng thượng vô cớ đem Tô Bối Nhi đuổi ra hoàng cung, cho

là Yến quốc bên này đuối lý nói không được, cho nên vẫn phái người tìm

kiếm khắp nơi hơn nữa còn qua loa tắc trách Vân Diễm, hy vọng có thể đem chuyện này cho qua đi, bây giờ thật sự không đối phó được sự kiên trì

của Vân Diễm, Thừa tướng cũng chịu không được áp lực, sợ cuối cùng quan

hệ hai nước bởi vì hòa thân công chúa mất tích mà tan vỡ, chiến hỏa châm lên, lại bị người khác giáng tội làm người châm lửa, cho nên muốn đem

hắn kéo vào, cùng chung nghĩ biện pháp.


Không đúng, Nhan Dung loáng thoáng còn nhớ rõ, Tô Bối Nhi sau khi

xuất cung sau vẫn có ảnh vệ của hoàng thượng giám thị, Vân Diễm đã chạy

tới kinh thành đem muội muội của hắn đón đi, thám tử một đường theo tới

biên cảnh Lỗ Yến nhìn xe ngựa của bọn họ rời đi mới trở về báo lại,

quyết định không có sai.


Lúc này Vân Diễm giả bộ cái gì cũng không biết, lấy chuyện gặp Tô Bối Nhi làm cớ, hắn đến tột cùng là muốn làm gì? Còn nói tin tức gì cũng

không biết, đi theo hạ thủ với Thừa tướng, muốn vì Tô Bối Nhi bị ủy

khuất mà đòi lại công đạo sao?


Thừa tướng trong khoảng thời gian này thừa nhận áp lực không nhỏ,

quan đồng liêu cũng không dám nhắc tới chuyện này, sợ đem chuyện náo

lớn càng không có biện pháp thu thập, hôm nay thật vất vả có người có

thể thật tình nghe lão nói, trong lòng cũng không có gì cố kỵ, cho nên

giống như phụ nhân nhiều năm mới gặp lại trượng phu, lôi kéo Nhan Dung

mà lải nhải, kể khổ.


Trên bàn đặt bình trà rất nhanh đã hết, Thừa tướng làm cho người ta đi vào lấy thêm, nhìn dáng dấp còn muốn tiếp tục tố khổ.


Lão đang đợi Nhan Dung mềm lòng.


Bởi vì chuyện này mà chính bản thân lão ôm tới rắc rối, nếu như Nhan

Dung không chủ động xin đi giết giặc đem chuyện này nhận lấy, lão cũng

không nên bắt buộc Nhị vương gia tiếp nhận.


Đáng tiếc Nhan Dung cau mày trầm tư, cũng không biết đang suy nghĩ

cái gì, thật giống như rất đồng tình cùng Thừa tướng, nhưng chỉ là dùng

vẻ mặt lên tiếng ủng hộ, miệng chỉ cười cười, thận trọng từ lời nói đến

việc làm, một câu dư thừa cũng không có.


Thừa tướng rất gấp gáp, lão cũng đã nói hết tiền căn hệ quả, mặc dù

Nhan Dung không đáp ứng, cũng ít nhất cho một cái phản ứng, chỉ có một

mình lão diễn, nhạc cao ít người hoạ, nếu muốn tiếp tục cũng không được

a.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận