Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Dung cảnh giác ngửi được mùi vị khác thường, không có chuyện gì mà ân cần thì không phải tính cách của lão Thừa tướng này, “Bổn vương

cùng Vân Diễm giáo chủ cũng không quá quen thuộc, Thừa tướng có lời gì

trực tiếp tìm bệ hạ nói đi, cùng Bổn vương nói căn bản không có tác dụng gì, ngài nghĩ xem, ta ở trên triều đình cũng không có cả một nửa chức

quan, miếu nhỏ không thể động đại Bồ Tát, đúng không.”


Hắn thích tự hạ thấp mình để không nhận trách nhiệm lớn lao nào, Nhan Dung từ lúc nhỏ đã đùa rất thành thạo.


Thừa tướng vội vàng dùng thân thể mập mạp ngăn cản đường đi của Nhan

Dung, khuôn mặt tươi cười càng phóng lớn, “Chuyện này bệ hạ đại khái

cũng cảm thấy rất phiền, Nhị vương gia ngài không ngại trước nghe hết

rồi hãy nói, thực không dám giấu diếm, bổn quan là đang nghĩ cách giúp

bệ hạ ngăn chặn sơ hở đây, nhưng bây giờ lỗ thủng càng lúc càng lớn, ta

có tâm nhưng bất lực, mắt nhìn thấy đã không thể che giấu được.” Trịnh

có tâm nhưng bất lực, mắt nhìn thấy đã không thể che giấu được.” Trịnh

trọng ngó quanh mấy cái, xác định không ai chú ý tới lão và Nhan Dung

mới nói, “Nơi đây không phải nơi tốt để nói chuyện này, chúng ta hay là

đi trà lâu ngồi xuống rồi nói, liên quan đến hòa bình Lỗ Yến hai nước

không phải chuyện đùa a, Nhị vương gia.”


Một lèo nói như vậy làm Nhan Dung có vài phần hứng thú, hất ra tay

Thừa tướng, hắn hơi sửa sang lại nếp áo, “Ngài đừng lôi nữa, làm nhăn

nhúm ta trở về không có cách nào khai báo, người nào biết thì nghĩ ngài

lòng như lửa đốt mà lôi kéo ta, ai không biết, còn tưởng rằng Bổn vương ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt bị ngài bắt về. Đi thôi đi thôi, xem ra

ngài không đem chuyện này nói cho Bổn vương nghe chắc là không để ta rời đi, thật là sợ ngài.” …


Quán trà lầu ba gian bị Thừa tướng bao hết, cẩn thận kiểm tra, xác

định không có người không phận sự ở gần, Thừa tướng mới đi theo Nhan

Dung chậm rãi lên lầu.


Trà tốt nhất cũng không thể so sánh với trà của Duệ vương phủ, Nhan

Dung không có khẩu vị hớp vài hớp rồi buông tay, không động nữa.


Thừa tướng thao thao bất tuyệt. Từ ngày Hoàng thượng thú Lỗ quốc

Chiêu Dương công chúa mà thực tế là thân muội muội của Vân Diễm, bây giờ hắn tới Yến quốc có nguyện vọng muốn gặp muội muội, mà Chiêu Dương

công chúa sau khi xuất cung thì chẳng biết đi đâu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận