Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Lễ bộ thượng thư

ngại nhìn ánh mắt hung lệ chằm chằm của Thừa tướng liền đứng ra chắp tay nói, “Bệ hạ ngày sau tất nhiên nhiều con nhiều phúc, Quý vương gia nói

không phải không có lý.”


Việc lập thái tử là chuyện cực kỳ quốc

sự, tốt xấu gì chỉ cần lập rồi thì sẽ không dễ dàng mà phế truất. Lúc

này bệ hạ còn trẻ tuổi, tâm chỉ treo trên một nữ nhân cũng có thể hiểu

được, tất cả ai là nam nhân, khi còn trẻ đều trải qua giai đoạn khinh

cuồng này, nhưng theo năm tháng trôi qua, khi nữ nhân hôm nay hắn thích

tuổi đã xế chiều, nhan sắc phai tàn, hắn còn có thể thật sự chỉ yêu quý

mình nàng sao? (ông tưởng ai cũng giống ông à =.=)


Một nữ nhân thất sủng cũng không có gì đáng nói, nhưng nữ nhân này còn có con là Thái tử thì thật là phiền toái.


Lại thêm có mấy quan viên đứng ra, tái diễn lại những từ ‘nói rất đúng’

‘chí phải’…, không có gì gọi là ý mới, Nhan Hi đợi một hồi, xác định lần nữa không có ai có thể nói lên quan điểm nào khác, hắn mới dùng ngón

‘chí phải’…, không có gì gọi là ý mới, Nhan Hi đợi một hồi, xác định lần nữa không có ai có thể nói lên quan điểm nào khác, hắn mới dùng ngón

tay chỉ ở quan viên bộ lễ cục – nơi chịu trách nhiệm ghi lại phẩm cấp

phong hào của cung phi, ngoắc ngoắc ngón tay nói, “Ngươi đi ra đây.”


Xưa nay đây là chức tiểu quan căn bản không cần đi theo vào triều sớm liền cúi đầu đi ra, ba quỳ chín lại, hành đại lễ bái kiến.


“Chúng ái khanh đối với mẫu thân của hoàng nhi trẫm phê bình rất nhiều, vậy

ngươi tới nói cho bọn họ biết, mẫu thân của Thái tử đến tột cùng là thân phận gì.” Nhan Hi trong mắt hiện lên vẻ buồn cười, thoáng qua rồi biến

mất.


“Thần tuân chỉ!” tiểu quan bộ lễ cục cầm lên sổ sách ghi

chép, mở ra tờ thứ nhất, hắng giọng đọc, “Năm Hạo nguyên đế thứ nhất

(năm đầu tiên Nhan Hi làm vua), phong Tam công chúa Tề quốc Đào Tiểu Vi

làm chính cung hoàng hậu, thụ kim sách, phượng bào, ban thưởng, chấp

chưởng tam cung lục viện.”

chưởng tam cung lục viện.”


Mới đến tháng chạp, mà bầu trời lại có tiếng sấm xét nổ vang?


Quý vương gia mặt xám màu gan heo, ngón tay chỉ vào tiểu quan viên nói,

“Trong triều đình há lại cho ngươi hồ ngôn loạn ngữ, tân hoàng lên ngôi, hậu vị còn trống, chuyện này người nào không biết, là ai cho người

quyền lợi sửa hồ sơ hậu cung, ngươi ngươi ngươi… Ngươi sẽ không sợ như

thế là đại nghịch bất đạo, bị thiên đao vạn quả sao?”


“Quý vương

gia ngài lời này không đúng lắm, thật sự thần chỉ là một tiểu quan, cũng không có ăn gan hùm mật dám sủa lung tung, trên hồ sơ này đúng là ghi

lại như vậy, trừ việc không cử hành đại điển phong hậu, những thủ tục

nên có đã làm hết thảy, ngài không tin, có thể đi tra!” Hoàng thượng

đang ngự trên đỉnh đầu, tiểu quan viên này còn phải lo lắng sao.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận