Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Hai chữ Sát thần, là

từ chiến tích trên chiến trường mà có, cũng sẽ không bởi vì Nhan Hi mặc

vào long bào mà giảm đi uy lực của danh tiếng.


Trong tay của hắn thần kiếm cúi đầu gào thét, khi nhuốm máu tươi, thân kiếm mặt ngoài tràn đầy ám quang quỷ dị.


Nhan Hi nhiều chiêu nhắm ngay bên hông người, chủ yếu tấn công Vân Diễm,

những binh tôm tướng cua chỉ cần không tới gần, hắn cũng lười đuổi theo

đánh.


Hoàng thượng lên trước động thủ, phía sau bọn thị vệ tự

nhiên không dám nhìn náo nhiệt, nghỉ đủ rồi, thể lực đã khôi phục, có

người dẫn đầu đi lên nghênh kẻ địch, được khí thế của Nhan Hi làm nhiệt

huyết sôi trào, chỉ cảm thấy nam nhân chỉ có như thế mới thật thống

khoái, Nhan Dung đứng trên nóc nhà che trán thở dài, hắn nhìn là hiểu

khoái, Nhan Dung đứng trên nóc nhà che trán thở dài, hắn nhìn là hiểu

tại sao lão Thất dẫn binh, luôn luôn dũng mãnh rất khí chất, chủ tướng

như thế thì binh lính mới học theo, chỉ công không lùi, chỉ xem khí thế

đã hù chết người, địch nhân còn chưa có giao đấu đã bị kia sát khí dã

thú hù dọa mềm nhũn đi.


"Giáo chủ, Ngự lâm quân đã đem nơi này

bao vây." Vân Diễm cùng bạch y thị vệ bị dồn đến góc đông bắc, trừ Nhan

Hi cùng Nhan Dung là cao thủ, bên dưới còn đông nghịt người cầm trong

tay cung tên đã lên dây, nhắm tới Vân Diễm cùng giáo chúng Thần giáo,

trước lúc chưa được ra lệnh chẳng qua là đồng loạt ngắm chuẩn lấy, mỗi

khi có lệnh sẽ lập tức ít nhất trên trăm mủi tên bay đến đích, bị những

thứ này khóa chết, võ công dù cao cũng không tránh khỏi da đầu tê dại.


Các mũi tên này nếu cùng nhau bắn tới, giữa không trung căn bản không có

nơi nào có thể tránh né, có thể dự đoán chính là không quá tích tắc thời gian, tất cả sẽ phải biến thành con nhím rớt xuống đất. Theo Vân Diễm

nơi nào có thể tránh né, có thể dự đoán chính là không quá tích tắc thời gian, tất cả sẽ phải biến thành con nhím rớt xuống đất. Theo Vân Diễm

tới đây toàn bộ là tuyệt đỉnh cao thủ trong giáo, chết kiểu này quả thật hơi chút uất ức.


Nếu không phải Vân Diễm mới vừa cùng cái người

goi là nhị hoàng tử Nhan Dung dài dòng mất thời gian, cũng sẽ không đến

nỗi gặp quẫn cảnh thế này, giáo chủ anh minh cả đời, nhưng mỗi lần gặp

phải hoàng thất Yến quốc tổng hội sẽ hành động theo cảm tình.


"Bệ hạ, xin dừng tay, chúng ta nói chuyện một chút." Tránh thoát mũi kiếm

bén nhọn của Nhan Hi, Vân Diễm hơi thở không yên, trầm thấp quát lên.


"Trẫm chỉ đàm phán với kẻ chiến bại." Nếu đã tới cũng đừng nghĩ dễ dàng như

vậy mà đi, Nhan Hi đối với Lỗ quốc hết thảy đã nổi trận lôi đình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận