Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Ngô Hổ Thước sáng

sớm ngày còn chưa sáng hẳn đã bò lên trên nóc nhà, run rẩy dùng chăn

mỏng bông bao lấy thân thể hắn, ôm mái hiên mà rướn cổ lên nhìn chung

quanh.


Hắn cái này hình tượng rất quái dị, bất quá cũng may hạ

nhân trong nhà bình thời nhìn quen hắn hình dáng cử chỉ lạ lùng, liên

tưởng đến hắn là thân phận Cao nhân, nên dù là nhìn thấy nhưng không

thể trách. Thật lòng dặn dò hắn chú ý an toàn, rồi không thấy ai nói

thêm gì nữa.


Nhưng hắn ngồi như thế đến giữa trưa còn không chịu

xuống, đã có người đem chuyện ly kỳ bẩm báo Ngọc La Kiều. Cho nên, sau

khi trang phục chỉnh tề, Ngọc La Kiều đang cuộn tay trong túi ấm áp nhìn lên hắn, "Ngô tiên sinh, ngươi đây là nhìn cái gì đâu? Nếu là ngắm sao

có phải là quá sớm không, mặt trời còn lâu mới xuống núi."


Ngô Hổ Thước quẹt nước mũi, thuận tay bôi ở trên mái hiên, nặng nề dùng sức

Ngô Hổ Thước quẹt nước mũi, thuận tay bôi ở trên mái hiên, nặng nề dùng sức

nhảy ba phát sổ mũi mới dừng lại, liền lao xuống ôm quyền bên cạnh Ngọc

La Kiều, "Ngọc đại nhân, ta vẫn thật là đang nhìn sao, ban ngày có mặt

trời đem chặn đi ánh sao, cũng không có nghĩa là sao không tồn tại, chỉ

cần có biện pháp sẽ nhìn thấy."


Ngọc La Kiều nghe không hiểu hắn

đang nói điên nói khùng gì, thuận miệng đáp một câu, "Vậy ngươi nhìn từ

sáng sớm, cũng nhìn ra chút gì chứ? Đại tai họa hay đại nạn? Hay là

thịnh thế thái bình?"


Ngô Hổ Thước nghe được trong lời nói của nàng

chỉ là bâng quơ, lơ đễnh, hắn nâng tay che nắng dõi mắt trông về phía

xa, thảnh thơi ngâm nói, "Thiên cơ bất khả lộ, tiết lộ sẽ bị sét đánh,

không thể, không thể."


Ngọc La Kiều che giấu cảm xúc rất khá

nhưng bây giờ cũng nhịn không được tỏ ra xem thường, lười để ý đến hắn

nữa, thích xem tthì cứ trên nóc nhà mà xem, cái gì thiên cơ nàng mới

không cần hỏi tới.


"Ai u! Tới rồi." Bỗng nhiên một tiếng thét

kinh hãi, Ngô Hổ Thước bất ngờ không khỏi kích động, bỏ đi chăn bông

đang quấn quanh người, mặt dán lên bầu trời, đuổi theo một đạo kim quang mà chỉ có hắn nhìn thấy, nhanh chóng hướng đến cách đó không xa mà nhìn chăm chú, "Thật tốt quá, Ngọc đại nhân, ta rốt cục chờ được, cái này

vận khí của ta thật là đã tới rồi, Oa ha ha." Đắc ý vênh váo, không biết mình đang ở chỗ nào, Ngô Hổ Thước vui mừng nhảy loạn xạ rồi trật chân

té lăn xuống, theo bản năng lên tiếng kinh hô, "Ai u! !"


Ngã chết ngươi! Ngọc La Kiều thật xấu hổ cùng người như vậy làm bằng hữu, nếu

không phải nhìn thấy hắn có mấy phần bản lãnh thật sự, nếu không đã cho

quản gia quét đem hắn đuổi ra ngoài.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận