Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Tay

cầm đoạn hương liệu đưa vào đỉnh lư hương, nàng nhẹ nhàng khêu lên bên

trong hương hoa lài. Chậm rãi hương khí lượn lờ bắt đầu tràn ngập trong

phòng, cực kỳ nhẹ cũng không có vẻ gây gay mũi.


Đào Tiểu Vi trở lại bên giá sách, cầm lên quyển sách đang đọc dở, ngồi trở lại nhuyễn tháp.


Bên ngoài Tú lâu ầm ĩ náo nhiệt, nghe nói là hoàng thượng lệnh cho thái tử đến quả thân vương phủ tuyên

chỉ, tất nhiên là khen ngợi năm năm lập hạ công lao hạn mã. Dĩ nhiên Đào Tiểu Vi cũng sẽ không đứng trong hàng ngũ đón tiếp, từ lúc còn rất nhỏ

quản gia một lần an bài nàng nghênh tiếp thái tử, kết quả bị Nhan Hi

hung hăng dùng gia pháp, lão nhân đã học được bài học, Đào Tiểu Vi tất

nhiên không cần ra ngoài.


Thiên Sương chạy qua chạy lại ở tiền viện và tú lâu, không ngừng truyền lại tin tức.


Nhan Hi lần này đánh hạ Ngụy

quốc, công lao vô cùng to lớn, ban thưởng hàng ngàn hàng vạn cũng không

quốc, công lao vô cùng to lớn, ban thưởng hàng ngàn hàng vạn cũng không

thể so sánh được, tấm biển quả thân vương phủ lại được hạ xuống, đổi

thành Duệ thân vương phủ, đó đã là cấp bậc cao nhất của thân vương, tính lại người cao hơn hắn cũng chỉ có thái tử.


Đào Tiểu Vi Tâm tình rất tốt

cười khẽ, giống như là đang thì thào lẩm bẩm, " Thân vương từ lúc quá

trẻ, cũng chẳng phải là chuyện tốt gì, chỉ mong Người Xấu không nên lại

đi đánh hạ quốc gia khác, chẳng phải đến lúc đó hoàng thượng không còn

phần thưởng nào đáng giá hơn, lại không thể phế đi thái tử mà lập hắn

làm thái tử, cũng chỉ hảo hảo mà ban thưởng hắn một chén rượu độc, để

sau khi lão hoàng đế qua đời, Người Xấu uy vang quá cao làm tân hoàng đế áp chế không được." (Vi vi rất hiểu biết đó chứ, nghịch ngợm nhưng

thông minh)


Sớm như vậy đã đạt vinh quang

cao ngất, chỉ dùng thời gian mười năm hoàn thành mộng ước của một hoàng

tử bình thường phải dùng cả cuộc đời để truy cầu, rốt cuộc là may mắn

hay là bất hạnh, hiện tại còn chưa thể biết được.


Thiên Sương kinh ngạc trợn tròn

con mắt, nghe không hiểu lắm lời Đào Tiểu Vi nói, nàng bình thường rất

không tập trung, "Tiểu thư, lời này nói tại Tú lâu của chúng ta thì

không sao, nghìn vạn lần đừng nhắc tới ở bên ngoài, không tốt, nhiều

người nhiều miệng, nói không chừng lại truyền ra lời đồn đại khó nghe."


"Thiên Sương, Vương gia ngày hôm nay vui vẻ không?"


"Nô tỳ nhìn không ra, bất quá

hẳn là vui vẻ, vinh quang lớn như vậy, nhiều ban thưởng như vậy, làm cho bọn hạ nhân đều vô cùng hoan hỷ."


Theo suy đoán Nhan Hi là nhân vật chính, đương nhiên ai cũng nghĩ hẳn là sẽ vui vẻ.


Chỉ là thói quen hắn lạnh lùng, nhìn không thấu đang suy nghĩ gì.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận