Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Hi sắc mặt tái

nhợt gần như trong suốt, mặc dù vẻ mặt vẫn lạnh lùng xa cách không thay

đổi, hay là Đào Tiểu Vi đã nhận ra khác thường, khó ở trong người.


Không biết từ lúc nào, bọn họ dường như có tâm linh tương thông, nàng buồn

vui không thể gạt được hắn, mà Nhan Hi cảm xúc biến hóa cũng rất khó

thoát qua Đào Tiểu Vi. Mà loại cảm giác cực kỳ nhỏ này sẽ nhìn không ra, cụ thể thế nào Đào Tiểu Vi nói cũng không rõ được, dù sao, biết chính

là biết.


"Phu quân, thiếp chỉ là có loại dự cảm này mà thôi,

không nhất định chuẩn." Sau khi dùng điểm tâm, các ngự y lại làm kiểm

tra, tập thể kết luận là canh giờ chưa tới.


Sáng sớm hài tử cũng rất biết điều, cũng không nhúc nhích, dường như còn ngủ.


Nhưng loại trực giác mãnh liệt này lại không có lúc nào là không gián đoạn

nhắc nhở nàng, hài tử đúng là muốn đi ra, đây là tới từ nơi sâu nhất

trong cơ thể mang lại, thân thể của nàng đã làm tốt chuẩn bị, chỉ là

đang đợi thời khắc cuối cùng.


Đào Tiểu Vi không muốn giấu diếm, mong đợi cùng Nhan Hi chia sẻ loại vui sướng khó có thể ức chế này.


Muốn cùng nhau gặp mặt tiểu bảo bảo mà bọn họ cùng chung chế tạo, một hài tử giống Nhan Hi, là con của nàng, có lần ở trong mộng nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn nhưng rất mông lung. Cơ hồ cùng Nhan Hi lớn lên giống nhau như đúc, là bản sao hoàn toàn của hắn.


"Vi Vi, sinh xong đứa bé này, chúng ta không sinh nữa được không?" Đào Tiểu Vi vóc người đẩy đà ở

trong mắt Nhan Hi cũng không có gì khác với trước đây, hắn cùng với nàng trán chạm trán, hai cánh tay tự nhiên nắm ở vòng eo biến to của Đào

Tiểu Vi, "Nhìn nàng lại chịu khổ như vậy, ta thật không đành lòng."


Hơn một trăm ngày đêm trằn trọc trở mình, không cách nào nằm úp sấp, trở

mình cũng cần Nhan Hi hỗ trợ, hắn nhìn thấy ở trong mắt, nhưng không

cách nào thay nàng chịu khổ, loại cảm giác vô lực chỉ làm người đứng xem làm hắn rất là không kiên nhẫn.


"Chỉ cần thấy được tiểu bảo bảo

của chúng ta, bị chút khổ sở này đều không coi vào đâu ." Có một phu

quân như thế thương yêu mình, điểm này chút khổ có là cái gì đâu? "Phu

quân, nếu là nam hài giống chàng, Vi Vi sẽ cao hứng đến nhảy dựng lên."


Khuỷu tay chống đỡ ở trên bụng tròn vo, Đào Tiểu Vi ngây ngốc cười, "Bất quá

nếu là tiểu khuê nữ, xinh đẹp giống như Nhan Noãn Noãn, Vi Vi cũng rất

vui vẻ nữa, chàng cảm thấy thế nào?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận