Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


“Cô nương, xin dừng

bước, ta có lời muốn nói với ngươi.” Ngô Hổ Thước tê dại đứng lên, lúc

này thần thanh khí sảng dường như mọi khó chịu cũng đã tiêu tán, hấp tấp đi theo phía sau Thiên Sương, “Cô nương tướng mạo đích thực rất tốt, có thể hay không nói cho ta biết ngày sinh tháng đẻ? Ta có thể miễn phí

xem cho ngươi một quẻ.”


Vô duyên vô cớ đuổi theo nữ tử xa lạ

mà hỏi chuyện riêng tư, cũng chỉ có Ngô Hổ Thước loại người không biết

là đơn thuần hay là tâm kế này.


Dĩ nhiên, lấy tính tình hỏa bạo của Thiên Sương mới sẽ không nhẫn nại.


Đây là chỗ nào? Duệ vương phủ!


Nàng là ai?thiếp thân thị nữ của Vương phi nương nương!


Trên đời này, có mấy người có thể ngày ngày đi theo Hoàng thượng cùng nương

nương bên cạnh hầu hạ, nhiều người lấy lòng nàng mà còn không được, sao

nương bên cạnh hầu hạ, nhiều người lấy lòng nàng mà còn không được, sao

lại cho người khác khinh mạn như vậy.


Quay đầu lại, không cần

chào hỏi liền bay qua một bạt tai trên mặt Ngô Hổ Thước, tiếng kêu chát

thanh thúy tiếng vang lên ngay cả chính nàng cũng bị hù đến, nhìn trên

mặt nam nhân đang có biểu tình không hiểu dần dần hiện lên rõ ràng năm

ngón tay, Thiên Sương khắc chế run run, nói, “Lưu manh!”


Nếu là nam nhân khác, bị đánh như vậy, mặc dù không tức giận, cũng phải quẫn bách phất tay áo rời đi.


Nhưng Ngô Hổ Thước là ai a, đây chính là người được xưng tụng “Vĩ đại nhất Dự Ngôn Sư”, da mặt rất dày =.=.


Khuôn mặt tươi cười, che mặt nói, “Bằng không coi tay cũng được, ta xem liền biết, chỉ một cái.”


Thiên Sương bước nhanh đi ra ngoài, bất an quay đầu lại nhìn Ngô Hổ Thước hô

to gọi nhỏ đuổi theo, nàng bị hù đến sắc mặt cũng thay đổi, “Không để

to gọi nhỏ đuổi theo, nàng bị hù đến sắc mặt cũng thay đổi, “Không để

cho xem, đồ lưu manh, đừng đi theo ta.”


Ngô Hổ Thước gấp gáp

nghiệm chứng suy nghĩ trong lòng, cũng không cần hiểu nhiều như vậy. Hắn vóc dáng cao, chân lại dài, chạy mấy bước đã vượt qua Thiên Sương, dùng sức bắt được cánh tay của nàng, thuận thế cầm lên tay trái đang cầm

thành quả đấm nhỏ, tại cổ tay nhẹ nhàng bấm một huyệt vị, Thiên Sương

tay không khống chế được mở ra, ba đường văn tay hiện ra ở trước mặt nam nhân xa lạ.


Ngô Hổ Thước nhìn lướt qua, vui mừng khua tay múa chân, hô to, “Ta đây rốt cuộc tìm được , ha ha ha ha ha.”


Quá hưng phấn, hoàn toàn,từ đầu,luôn luôn hắn quên mất nơi này là địa

phương nào, rồi lại nắm lấy tay khác của Thiên Sương, nhìn nhìn lòng bàn tay.


Một chuôi kiếm tức thời ngăn cản móng vuốt sói của hắn,

động tác quá nhanh, Ngô Hổ Thước chỉ cảm thấy được cái cái lạnh như băng thiết khí.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận