Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Chu Khải phong trần mệt mỏi đi theo ảnh vệ gấp gáp trở về, bọn họ mang đến tin tức tốt trong dự liệu về cho Ngọc La Kiều.


Ở đây là danh sách " tử vong " phác thảo bước kế tiếp, điều này đại biểu

cho vừa có một tông giáo biến mất. Tháng tư, trong biên giới Yến quốc

mấy tiểu giáo phái đều không minh bạch biến mất, một đêm, giáo hủy người tán, không có ai biết rõ rốt cuộc là người nào thần thông quảng đại đã

ra tay hạ thủ.


Ngọc La Kiều con ngươi gắt gao ngó trong danh sách một " khối xương» khó gặm nhất.


Hỏa Thần giáo.


Đây là giáo phái truyền đến ở ngoại ban, nghe nói còn là quốc giáo của Lỗ

quốc, ở trong hoàng cung cùng nàng có vài lần gặp mặt, giao tình coi như không tệ, Tô Bối Nhi chính là thánh cô của Hỏa Thần giáo, địa vị cao

thượng.


Bước kế tiếp, chỉ sợ cũng phải thật xin lỗi người bằng hữu này.

Bước kế tiếp, chỉ sợ cũng phải thật xin lỗi người bằng hữu này.


Ngọc La Kiều cũng không có gì áy náy, nàng đem tương lai của mình cũng đánh

cuộc ở trên Quang Minh thần giáo, đừng nói là Tô Bối Nhi, cho dù là

Thiên vương Lão Tử che ở trước mặt nàng, nàng cũng sẽ không chút do dự

xuống tay.


Nàng cho tới bây giờ cũng nhìn thẳng vào ích kỷ của

mình, vì sinh tồn, vì cuộc sống tốt hơn, nàng không ngần ngại giẫm lên

xương cốt người khác mà đi.


“Chu Khả, ngươi lần này ra ngoài, có

gặp phải người của Hỏa Thần giáo không?” Lần trước đang tiêu diệt một

tiểu giáo phái không quy thuận, Chu Khả gặp phải người đến từ Hỏa Thần

giáo, may là người không nhiều lắm, vẫn bị ảnh vệ đánh bại hết. Ngọc La

Kiều không cho là kia thật sự là ngoài ý muốn, không thể buông tha.

Kiều không cho là kia thật sự là ngoài ý muốn, không thể buông tha.


“Ngọc chủ tử, như ngài đã đoán, Hỏa Thần giáo quả nhiên đã nhận ra hành động

của chúng ta, cho nên lần này cũng không quá thuận lợi, Tử Y thị vệ có

hai người bị thương, may là không có gì đáng ngại.” Chu Khả từ trong

lòng ngực lấy ra một vật gì đó, đưa đến trước mặt Ngọc La Kiều, “Người

của bọn họ đổi y phục, trang phục bình dân, khiến cho vũ khí sử dụng

cũng khác đi, có thể chứng minh thân phận của họ chính là ám tiễn này,

nó chỉ được bắn ra lúc lâm nguy để bảo vệ tính mạng.”


Ngọc La

Kiều dùng khăn cầm lấy, tinh tế quan sát, quả nhiên ở ngay trung tâm có

dấu hiệu ngọn lửa, ký hiệu của Hỏa Thần giáo. Lạnh lùng cười, nhìn Chu

Khả một cái, chủ tử này không một chút võ công nhưng vốn có thể cho nàng cảm giác run rẩy như vừa nãy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận