Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Kia bà mụ đột nhiên

kinh hô một tiếng, hét lớn, “Đã nhìn thấy đầu, nương nương ngài tiếp tục rặn đi, mông dùng sức, đúng, lại dùng sức.”


Nhan Dung đã chuẩn bị xong quả đấm, chậm rãi, từ từ, nhẹ nhàng rũ xuống.


Vễnh tai, dán trên cánh cửa.


Một tiếng khóc nhẹ vang lên, rất nhẹ, gào thét mấy cái rồi tắt.


“Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương, là một vị tiểu quận chúa, lớn lên sẽ rất đáng yêu.”


Trúc Diệp Đồng thanh âm có chút suy yếu, cũng may tinh thần còn mười phần, “Con ta, đừng khóc?”


“Vương phi nương nương, tiểu quận chúa mệt mỏi, lúc này hình như là muốn ngủ.” Đem nước ấm tắm rửa sạch sẽ cho đứa nhỏ, dùng chăn đã chuẩn bị xong

“Vương phi nương nương, tiểu quận chúa mệt mỏi, lúc này hình như là muốn ngủ.” Đem nước ấm tắm rửa sạch sẽ cho đứa nhỏ, dùng chăn đã chuẩn bị xong

quấn quanh, bà mụ vui rạo rực nói, “Tiểu quận chúa, mẫu thân người muốn

nghe tiếng Người một chút, chớ ngủ.”


Tiểu nữ oa bị bà mụ đánh thức, không tình nguyện khóc lên mấy tiếng coi như hoàn thành nghĩa vụ, rồi lại nhắm mắt ngủ.


Mẫu thân nó đã mệt, nó cũng phí sức từ trong bụng bò ra tới càng mệt hơn.


“Nhanh đi báo tin mừng cho Nhị điện hạ.” Cười híp mắt ôm hài tử không chịu

buông tay, Trúc Diệp Đồng nhớ tới ngoài cửa còn có phu quân gấp gáp muốn phá cửa mà vào, vội vàng phân phó nói.


Nhan Dung cuối cùng được

phép tiến vào phòng, tiếng nha hoàn và bà mụ chúc mừng hắn toàn bộ không nghe thấy, kéo hai chân xông thẳng vào nội thất, bức rèm che, bình

phong, còn có hạ nhân đang lui tới dọn dẹp, hết thảy cũng thấy không rõ

phong, còn có hạ nhân đang lui tới dọn dẹp, hết thảy cũng thấy không rõ

lắm, trong mắt của hắn vội vàng tìm bóng dáng thê tử, rốt cục đi tới bên giường, thấy nàng hoàn hảo không tổn hao gì, tự nhiên còn có một vật

nhỏ nàng ôm trong ngực yêu thích không buông tay.


Hài tử của hắn.


“Tiểu Đồng ngoan, nàng có làm sao không, có khỏe không?” Nhan Dung đem hài tử từ tayTrúc Diệp Đồng nhận lấy, để qua một bên, thật chặt nắm lấy hai

tay của nàng, trong lòng bàn tay hắn, mồ hôi cùng mồ hôi trong tay Trúc

Diệp Đồng giống như nhau ướt sủng.”Tại bên ngoài vẫn không nghe được

thanh âm của nàng, ta đã sốt ruột muốn chết.” Muốn nói gì lai không nói

nên lời, Nhan Dung đáng thương khụt khịt, đem vài giọt nước mắt nam nhi

thiếu chút nữa chảy ra ép trở lại trong hốc mắt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận