Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


“Trẫm không phải là

hạng người mà ngươi suy đoán.” Ánh mắt lâng lâng đi theo bóng lưng Đào

Tiểu Vi rơi vào hình núi non gấm vóc trên tấm bình phong ngăn cách,

“Cũng sẽ không niệm ngươi là tỷ tỷ Vi Vi mà dễ dàng tha thứ.”


Loại chuyện này, không cần hắn nói, Ngọc Thái phi tự nhiên cũng hiểu.


Từ mười mấy năm trước, hắn không chút do dự đích thân đem tỷ muội nàng đẩy cho Yến quốc hoàng đế đã thật sâu cảm nhận được .


Khắc cốt minh tâm.


Chẳng qua là phong thủy đổi phiên lưu chuyển, vốn tưởng rằng là một người vô

tình, nhưng hết lần này tới lần khác lại thâm tình không hối hận.


Thú vị a, thú vị,


“Vi Vi là người than cuối cùng của bổn cung, nếu không bức đến bước đường cùng, ta cũng không nỡ đối với muội ấy bất lợi đâu.”


Nhan Hi ánh mắt lập tức bén nhọn như muốn đâm thủng Ngọc Thái phi, nàng ta

thật lâu cũng không có bị người nào nhìn như vậy đến da đầu phát rét,

hận không được lập tức xoay người thoát đi. Cố nén, nụ cười không thay

đổi, “Bệ hạ, ngài trước đừng tức giận, đối với một quý phi của tiên

hoàng mà nói, trong lòng sở cầu chỉ thường thôi, chỉ cần bệ hạ hơi chút

chiếu cố, Ngọc Nhi cũng không phải là loại không biết phân biệt, tham

lam.”


Nghiêng đầu đi, không thích nhìn thấy nữ nhân này bắt được

nhược điểm của hắn, mà lộ ra định liệu trước, “Trẫm cuộc đời này không

bị bất luận kẻ nào uy hiếp.”


“Nhìn ngài nói, ai dám uy hiếp hoàng đế hiển hách uy danh của Yến quốc đâu, Ngọc Nhi cũng vậy, không có can

đảm kia.” Lặng lẽ đem tay đến bên người, hung hăng hướng thắt lưng mềm

đảm kia.” Lặng lẽ đem tay đến bên người, hung hăng hướng thắt lưng mềm

mại nhéo một cái, đau đớn phân tán lực chú ý, Ngọc Thái phi cuối cùng

miễn cưỡng từ trong khí thế nhiếp người của Nhan Hi tìm về một chút tỉnh táo, lúc này ánh sáng phát ra từ nam nhân bất động thanh sắc kia thật

đáng sợ, so sánh với hình ảnh mơ hồ trong trí nhớ càng thêm làm nàng run rẩy.”Ngọc Nhi chẳng qua là chán ghét sống ở trong thâm cung, muốn thoát ra lồng sắt mà thôi.”


“Cái này đơn giản, trẫm thả ngươi đi.”

Nhan Hi ước gì nữ nhân này lập tức biến mất ở trước mắt, tùy tiện đi nơi nào hắn căn bản không quan tâm.


Ngọc Thái phi hiển nhiên có ý

định khác, mím môi rũ xuống, “Ngọc Nhi chỉ là nữ nhi yếu đuối, cố đô đã

mất, ở Yến quốc chỉ có mình Tiểu Đào Nhi là người thân, ra khỏi hoàng

cung liền không có nửa điểm nương tựa, bệ hạ tất nhiên không quan tâm

Ngọc Nhi chết hay sống, nhưng Tiểu Đào Nhi quyết định sẽ không, nhất

định phải còn muốn gặp nhị tỷ như ta.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận