Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


“Đừng khóc, để cho tỷ

tỷ nhìn một chút.” Cùng Đào Tiểu Vi tách ra một chút, Ngọc Thái phi từ

trong lòng ngực móc ra khăn tay nhẹ nhàng giúp Đào Tiểu Vi lau hai mắt

sưng đỏ, “Tiểu Đào Nhi cũng lớn như vậy rồi, nghiêng nước nghiêng thành, tuyệt đại phương hoa, tỷ muội chúng ta ba người có muội là đẹp nhất.

Ai, Nhị tỷ cũng già rồi, nếu Tuyết tỷ tỷ gặp lại muội, không biết sẽ cao hứng như thế nào đâu.”


Nhắc tới Tuyết công chúa mất sớm, Đào Tiểu Vi khó nén áy náy, “Thật xin lỗi tỷ tỷ, muội biết đến quá muộn,

nếu như sớm một chút, có lẽ… Có lẽ…” Có lẽ nàng còn có biện pháp thuyết

phục Nhan Hi nghĩ cách, nhưng bây giờ người đã không còn, nói những thứ

này có ích lợi gì.


“Muội muội ngốc, di chiếu tiên hoàng lập Tuyết tỷ tỷ là hoàng hậu, cũng muốn tỷ theo hầu hạ. Cho dù muội sớm biết cũng không cải biến được bất cứ chuyện gì.” Nhìn hoàng đế bệ hạ giống như

không có can thiệp tỷ muội các nàng ôn chuyện, Ngọc Thái phi to gan lôi

kéo tay Đào Tiểu Vi qua một bên ngồi xuống, “Lúc này có thể gặp lại được muội, Nhị tỷ trong lòng nói không ra lời vui mừng, tất cả tâm nguyện

kéo tay Đào Tiểu Vi qua một bên ngồi xuống, “Lúc này có thể gặp lại được muội, Nhị tỷ trong lòng nói không ra lời vui mừng, tất cả tâm nguyện

cũng thỏa mãn, coi như là ngày mai có đi theo Tuyết tỷ tỷ, đời này cũng

không còn tiếc nuối.”


“Ngọc tỷ tỷ, không cho phép tỷ nói như vậy.”


Ngọc Thái phi sủng nịch gật đầu, “Không nói, không nói . Từ trước tỷ tỷ đã

quen sống một mình, sinh tử tự nhiên là không để ở trong lòng, bây giờ

Tiểu Đào Nhi trở lại tìm tỷ tỷ, phần này thân tình cũng đủ chống đỡ tỷ

tỷ sống sót.”


Trong cung đình cô độc, huống chi tiên đế đã qua

đời, cũng không biết Ngọc Thái phi trong cung đến tột cùng gặp bao nhiêu tội khổ, những khổ sở kia căn bản là nói không ra, chỉ có ở ban đêm mới từ trong trí nhớ lao ra, một thân một mình thưởng thức.


Nhan sắc vẫn như cũ, duy chỉ có đôi mắt tinh khiết bị lây sương gió gian truân,

Nhan sắc vẫn như cũ, duy chỉ có đôi mắt tinh khiết bị lây sương gió gian truân,

Đào Tiểu Vi chỉ cảm thấy vị tỷ tỷ này có tâm tư mà căn bản là đoán không ra, ánh mắt mông lung tránh né, cất giấu những gì trãi qua mà nàng đọc

không hiểu.


Vừa kể nói truyện một hồi, Đào Tiểu Vi chỉ cảm thấy

thắt lưng ê ẩm đau, theo bản năng đem tay đặt ở sau lưng nhẹ nhàng vuốt, Nhan Hi ngẩng đầu, “Vi Vi, không thoải mái sao?”


“Có chút nhức

mỏi, đại khái là ngồi đã lâu.” Trong ngày thường nàng sẽ chỉ đứng một

hồi rồi lại nằm, sẽ không duy trì một tư thế quá lâu, hôm nay thấy Ngọc

Thái phi trong lòng thật cao hứng, trong lúc vô tình hai canh giờ đã

trôi qua rồi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận