Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Hi ánh mắt

rơi tay của nàng, Đào Tiểu Vi trong lòng hoảng sợ, rất nhanh nắm tay nắm lấy quần áo tăng thêm mấy phần khí lực. Giống như phòng thủ nếu hắn có

động tác muốn cướp, sẽ lập tức kịch liệt phản kháng.


Trong lòng chỉ có một ý niệm trong đầu, quyết không thể để cho hắn thấy phong thư này.


Đây là thư Ngọc tỷ tỷ thật vất vả mới đưa mau tới cho nàng, nàng còn không

có giúp cái gì, quyết không thể để cho Nhan Hi lửa giận dính líu đến

trên người Ngọc tỷ tỷ.


Trong lòng chính là chắc chắc Nhan Hi thấy được nhất định sẽ quát lên như sấm, mặc dù không biết tại sao, nàng

chính là như vậy tin chắc.


Rất nhanh Nhan Hi liền dời đi ánh mắt, tiếng nói trong trẻo lạnh lùng không có phập phồng , ôn hòa nói, “Ta

đói bụng, Vi Vi theo ta đi ăn cơm.”


Hắn cúi xuống bế ngang nàng

lên, lướt qua mãnh vụn chén sữa khi nãy, sải bước đi tới bên cạnh bàn

lên, lướt qua mãnh vụn chén sữa khi nãy, sải bước đi tới bên cạnh bàn

ngồi xuống, Đào Tiểu Vi cứ như vậy ngồi trên đùi hắn, theo thói quen để

nàng chuyên chúc ôm trong ngực, nhìn chăm chú nàng như không có chuyện

gì xãy ra, gió êm sóng lặng.


“Thiên Sương, Vương phi muốn uống sữa dê đâu?” Nhan Hi khẽ nâng âm lượng, hướng về phía cửa phòng hô.


“Nô tỳ bưng tới .” Thiên Sương lên tiếng, chén sữa nóng hổi tản ra mùi thơm thuần hậu, lượn lờ phiêu tán.


Mùi thơm của thức ăn làm tâm tình lo lắng bất an của Đào Tiểu Vi bình lại,

nàng dần dần buông lỏng thân thể, bất quá cái tay kia như cũ che ở chỗ

ngực áo không chịu dời đi.


Thiên Đồng theo sát đi tới, trong tay chính là món ăn Đào Tiểu Vi sáng sớm chỉ rõ muốn ăn, chỉnh tề xếp ở trong mâm.


“Thoạt nhìn cũng không tệ lắm, ăn một miếng thử xem.” Nhan Hi dùng chiếc đũa

gắp một khối đưa đến miệng Đào Tiểu Vi, nhìn nàng hơi chần chờ sau vẫn

là mở ra miệng đem thức ăn ăn hết, vừa lập tức dùng thìa múc một ít sữa

dê đưa tới.

dê đưa tới.


Đào Tiểu Vi trong lòng ê ẩm, buông thỏng mắt, uống

xong. Đợi Nhan Hi lần nữa gấp thức ăn cho nàng, mới há mồm nói, “Ta nghĩ tự mình ăn.”


Gật đầu, Nhan Hi đối với Thiên Sương nói, “Còn không mau lấy giầy ra.” …


Cái gì gọi là nhược điểm?


Trước mắt chính là.


Mọi người đều biết, Đào Tiểu Vi là duy nhất nhược điểm của Nhan Hi hắn,

nhưng ngược lại, thì có người nào chú ý tới, Nhan Hi cũng giống như

trước cũng là nhược điểm của Đào Tiểu Vi?


Tim của hắn bởi vì nàng mà có tồn tại cảm giác, mà nàng ở trước mặt hắn, lại có có mấy phần lực phản kháng đâu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận