Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Huynh muội hai người tĩnh tọa ở bên trong mật thất, tựa như lúc trước ở Hỏa Thần giáo.


Khác với sự phẫn nộ của hắn, Tô Bối Nhi biểu hiện vô cùng bình tĩnh, dường như người bị ủy khuất lớn lao kia không phải là nàng.


Không nói tới một câu liên quan đến Nhan Hi, lại càng không cho Vân Diễm ở

trước mặt nàng, nói bất kỳ điều gì có quan hệ với Nhan Hi.


“Chúng ta đi thôi, ca ca, kinh thành không phải là chỗ ở lâu, huống chi Nhan

Hi đã xuống lệnh truy sát, hắn nói là làm, chúng ta còn sớm phải đi

thôi.”


Vân Diễm không cách nào tin hỏi, “Bối Nhi, chẳng lẽ cứ mặc cho hắn như vậy khi nhục muội, là thánh cô của Hỏa Thần giáo, lấy thân

phận Chiêu Dương công chúa Lỗ quốc gả tới lại há có thể dễ dàng như vậy

bị hắn đuổi trở về, đến lúc đó, con dân Lỗ quốc sẽ nghĩ như thế nào, bệ

hạ của chúng ta nghĩ như thế nào? Quan trọng nhất là muội, vũ nhục như

hạ của chúng ta nghĩ như thế nào? Quan trọng nhất là muội, vũ nhục như

vậy nếu không rửa sạch, sau này lấy gì gặp người khác?”


Tô Bối

Nhi mi mắt vẫn nửa mở, một tia dị quang mạnh biến hoá kỳ lạ mẽ nhanh

chóng rồi biến mất, “Đây là số mạng của muội, chẳng thể trách ai, chờ

khi trở lại Lỗ quốc, định liền tìm trong núi một am ni cô, đốt đèn nơi

cửa phật cho đến cuối đời.”


“Hồ đồ!” Nổi giận, Vân Diễm bá ly trà trong tay thật xa, rơi nát bấy, “Muội từ nhỏ tập võ, sao lúc này lại

giống như nhi nữ đại gia khuê tú hèn yếu nhu nhược? Xuất gia khổ chính

là muội, Nhan Hi có cái gì tổn thất? Cho dù có biết, cũng sẽ không cảm

động bởi muội một lòng say mê, hắn chỉ biết chê cười muội vô dụng, trốn

tránh thực tế.”


Tô Bối Nhi trầm mặc không nói gì, coi như là thừa nhận.

Tô Bối Nhi trầm mặc không nói gì, coi như là thừa nhận.


“Chuyện này nhất định phải làm cho ra lẽ, bản thân ta muốn nhìn, Sát Thần đến

tột cùng là dạng người tài ba gì, cuồng vọng đến như vậy, thần giáo ta,

lần này nhất định phải huyết tẩy Yến kinh.” Vân Diễm thật sự nộ giận,

trong con mắt vết máu nhàn nhạt ngưng trọng, con ngươi màu đen ở ngoài

khoác lên một vòng nhợt nhạt màu đỏ, nói không ra lời quỷ dị.



Bối Nhi như cũ trầm mặc, cũng không phụ họa theo, cũng không lên tiếng

khuyên can, ngây ngốc dường như là một pho tượng, mất đi sức sống.


Căm tức đứng lên, Vân Diễm đột nhiên đứng dậy đi tới đi lui.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận