Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Hi khóe môi dạng ra vẻ cười yếu ớt, cũng không trả lời.


Nói đến chuyện này, lại có thể làm cho hắn lộ ra cái có thể gọi là nụ cười, Đào Tiểu Vi hồ nghi nghiên cứu Nhan Hi khác thường.


Nhất định có việc gì phát sinh.


Bất quá, hắn không muốn nói, nàng cũng không có biện pháp.


“Phu quân, chàng cái bộ dáng này rất dọa người.” Ngón tay hơi lạnh chỉ ở

môi của hắn, vẽ lại nụ cười khó khăn khi nãy, “Nếu như Nhị ca ca thấy

chàng cười, nhất định sẽ khua chiêng gõ trống chiếu cáo thiên hạ, còn có thể đem sử quan cũng chộp tới, tự mình giám sát bọn họ ghi sự kiện này, chứng minh nó thật từng tồn tại qua.”


Đào Tiểu Vi cố ý giả ra

hoa dung thất sắc, ngược lại đem nụ cười Nhan Hi nghẹn trở về, thở dài,

không rõ từ khi nào thì bắt đầu, vẻ mặt bình thường của người khác đeo

không rõ từ khi nào thì bắt đầu, vẻ mặt bình thường của người khác đeo

đến trên mặt hắn lại biến thành không bình thường.


Xuất cung, Cửu Đỉnh cỡi khoái mã chạy tới hồi báo, Cửu Đỉnh ở bên cỗ kiệu thấp giọng nói, “Gia, Nhị điện hạ bình an về đến nhà.”


“Truyền chỉ, bãi giá trở về phủ.” Nắm lỗ mũi, Đào Tiểu Vi giả ra thanh âm Nhan Hi trầm thấp giành trước ra lệnh.


Dịch Dung Thuật có một chương đặc biệt nói đến khẩu kỹ, dựa vào nội lực vận

chuyển điều tức, áp bách cổ họng, tiến tới tùy tâm mà phát ra thanh âm

mình muốn. Đào Tiểu Vi không biết võ công, phát không ra nội lực, cho

nên cơ hồ hoàn toàn không có học xong.


Nàng lúc này cũng chỉ là

tâm huyết dâng trào chỉ đùa một chút, dùng thanh âm cũng không lớn, trừ

bên cạnh Nhan Hi, cũng là ngoài cửa sổ Cửu Đỉnh là nghe được.


“Gia, còn có một việc.” Cửu Đỉnh dừng một chút, mới giảm thấp xuống âm lượng

nhanh chóng nói, “Có người của Hỏa Thần giáo vừa vào lãnh thổ, lúc này

đại khái đang ở khoảng cách kinh thành chưa đầy năm trăm dặm, ngày đêm

kiên trình, xem ra là chạy tới kinh thành, bên ảnh vệ mới đưa tin tới,

trong đó có một người cùng người cầm đầu ngày đó đến vương phủ ý đồ bất

chính giống nhau, căn cứ vào thuộc hạ của Nhị điện hạ miêu tả, người nói đến rất có thể là giáo chủ của bọn hắn – Vân Diễm.”


Đang lo

không biết chỗ tìm hắn, lại tự động đưa tới cửa, Nhan Hi cặp mắt lạnh

lùng cúi xuống nhìn chăm chú Đào Tiểu Vi, đồng mâu lộ ra tức giận không

thể thỏa hiệp, nói rõ trong lòng đại hỏa lại bị người kích lên, “Truyền ý chỉ của trẫm, ảnh vệ cùng nội thị doanh tất cả đều bố trí thật tốt ,

lần này không cho phép để cho hắn chạy thoát.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận