Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Mà “người” bị rượu

ngon của Vân Diễm lưu luyến quên về trong tay đã nắm được mật thư, cười hì hì vo thành đoàn, dùng nội công hóa thành bụi bay. Lão Thất nhà hắn

chính là sẽ làm chuyện này, biết là hắn thay thế “tiểu khả ái” tới chịu tội hành hạ này, nên trước hết phái người đem Tiểu Đồng của hắn đón trở về vương phủ chiếu cố, bây giờ một tia lo lắng cuối cùng đã biến mất,

Nhan Dung càng không có gì sợ hãi mà phụng bồi Vân Diễm vào nam ra bắc,

thật tốt cùng vị Hỏa Thần giáo chủ làm một lần ‘Tiếp xúc thân mật’ .


“Đang suy nghĩ gì mà cười thật là vui vẻ.” Vân Diễm cầm khay đựng thức ăn,

bên trong chính là điểm tâm mà bạch y thị vệ mua về từ thành trấn mang

tới, bởi vì có một lần ‘Đào Tiểu Vi’ oán trách nói dùng giấy dầu bao lại thức ăn sẽ có một mùi vị cổ quái, cho nên từ đó về sau, Vân Diễm đặc

biệt hạ lệnh phải dùng hộp đựng thức ăn đặc biệt vì “Con tin” mà dùng.


Cái này có thể nói là một mệnh lệnh bốc đồng, không rõ giáo chủ đây là tại

Cái này có thể nói là một mệnh lệnh bốc đồng, không rõ giáo chủ đây là tại

sao lại đối đãi nữ nhân của Nhan Hi tốt như vậy, cơ hồ là cùng thái độ

với Tô Bối Nhi, thổi phồng trong lòng bàn tay.


Vân Diễm tính tình không tốt, xưa nay ra lệnh cho thuộc hạ chỉ cần thi hành, hỏi nhiều một câu sẽ phải dựa theo giáo quy xử trí, cho nên cũng không có người nào ở trước mặt hắn lắm mồm, chỉ âm thầm phỏng đoán giáo chủ anh minh thần võ có lẽ là muốn từ nữ tử này nắm được tình báo gì, lúc này mới có chút

cẩn thận đem ‘Con tin’ xem làm thượng khách.


Đại khái ngoài Vân

Diễm ra, ngay cả Đào Tiểu Vi cũng không rõ hắn tại sao lại như thế,

người bên cạnh thì càng không cần phải nói.


Bất quá được cưng

chìu ‘Đào Tiểu Vi’ cũng không ngại người khác đối với mình thật tốt, Vân Diễm tự mình đưa tới thức ăn, nàng tùy ý nói cảm tạ rồi mở ra, nhận lấy đôi đũa hắn đưa tới, “Lại là rau củ, mỗi ngày đều những thứ này, Vân

chìu ‘Đào Tiểu Vi’ cũng không ngại người khác đối với mình thật tốt, Vân Diễm tự mình đưa tới thức ăn, nàng tùy ý nói cảm tạ rồi mở ra, nhận lấy đôi đũa hắn đưa tới, “Lại là rau củ, mỗi ngày đều những thứ này, Vân

Diễm, ngươi lần này đi ra ngoài không mang đủ bạc có phải hay không? Nên không mua thịt cá được.”


Vân Diễm sắc mặt ửng đỏ, chỉ vào củ sen trong khay thức ăn nói, “Đào cô nương, đây là ngó sen, bên trong nó còn có thành ngữ “dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng sao? Nó đúng là một loại

rau dưa, trước mắt cũng chỉ có mấy huyện ở Yến quốc có sản lượng rất

nhỏ, lấy được không dễ, đây là đặc biệt vì nàng mà mua tới niếm thử

trước tiên.”


Không phục liếc mắt hắn một cái, ‘Đào Tiểu Vi’ đem

hộp đựng thức ăn đẩy ra, “Còn không phải là rễ cây à, có cái gì ngon, ta muốn ăn thịt, ăn thịt, thịt thịt thịt! !


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận