Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhà xí? Ở đó thì

có phong cảnh đặc biệt gì, Trúc Diệp Đồng nghĩ tới nghĩ lui cũng đoán

không ra, lắc lư đầu, nâng má, chuyên tâm nghe Nhan Dung nói.


vẻ

mặt dị thường tràn đầy tò mò kích thích Nhan Dung muốn nói hết, thân thủ của hắn đưa lên một ly trà, cũng không muốn thừa nước đục thả câu để

cho tiểu thê tử của hắn suy tư, dù sao bất kể thế nào cũng đoán không

ra. Bởi vì, cái loại tràng diện này thật sự là quá quái dị.


“Ta thấy được thất đệ muội của chúng ta, mặc áo thị vệ đang kéo lại búi tóc, còn chưa có buộc lại quần từ bên trong đi ra.”


Trúc Diệp Đồng ngụm trà còn chưa có nuốt xuống liền phun ra ngoài.


“Làm sao? Quá nóng sao? Ta không biết a! Ta mới vừa thử một chút, hẳn là vừa phải a!” Nhan Dung bận rộn vỗ sau lưng thê tử.


Trúc Diệp Đồng ho thật lâu vừa ngắt hơi vừa nói, “Chàng… Chàng mới vừa nói

gì? Phu quân, chàng có phải là nhìn lầm rồi? Đệ muội làm sao lại đi nhà

xí của nam nhân, làm gì có chuyện kỳ quái như vậy.”


Quả nhiên là

đủ quỷ dị, loại chuyện này nếu là người khác nói ra, Trúc Diệp Đồng đánh chết đều không tin, bất quá nhìn Nhan Dung như vậy bộ dáng rất thật,

trong lòng rõ ràng hắn có lẽ rất thích nói đùa, nhưng việc có liên quan

đến người hắn quý mến Nhan Dung luôn là hết sức cẩn thận, hắn làm sao

cũng không vô duyên vô cớ đi nói bậy về Đào Tiểu Vi.


“Tiểu Đồng ngoan, nàng thử nghĩ xem ta sẽ nhìn lầm sao? Đệ muội dáng dấp như thế nào, phu quân muốn nhìn lầm cũng khó.”


Trúc Diệp Đồng không hiểu nhìn chằm chằm hắn, “Ta vẫn không thể tin tưởng.”


“Ta cũng không tin.” Nhan Dung lộ ra vẻ trầm tư, “Tiểu Đồng, nàng đoán sau đó lại xảy ra chuyện gì?”

“Ta cũng không tin.” Nhan Dung lộ ra vẻ trầm tư, “Tiểu Đồng, nàng đoán sau đó lại xảy ra chuyện gì?”


Vừa đoán? Phu quân nhà nàng hôm nay đối với nàng chơi trò đoán mò có vẻ rất vui, không muốn làm hắn mất hứng, nên nếu nàng là Nhan Dung, gặp phải

cảnh tượng lúng túng như vậy thì sẽ làm cái gì đây? Rất nhanh, Trúc Diệp Đồng tà tà nhìn, “Phu quân, chàng sẽ không đi tới cùng đệ muội chào hỏi chứ.”


Nhan Dung đắc ý vỗ tay một phát ra tiếng, nặng nề gật đầu, “Người hiểu ta, chỉ có thê tử.”


“Vi Vi nhất định sợ hãi.” Nếu đổi lại là nàng, bất kể mục đích gì, nếu đến

nhà xí của nam còn bị người quen bắt gặp, chắc chắn muốn tìm một lỗ trên mặt đất chui xuống.


“Lần này nàng đã đoán sai, đệ muội thấy ta

chẳng những không có kinh hoảng, chẳng qua là sửng sốt một chút rồi bái

chào, sau đó không đợi ta nói gì đã cao chạy xa bay chuồn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận