Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


“Vương phi nương nương! ?”


Nhan Hi cũng không có tức giận, bốn chữ “Hoàng tước tại hậu” dường như bị hắn xem như một trò chơi không nỡ để xuống.


“Bệ hạ, bọn họ mấy lần do thám nhìn rất lộn xộn, trên thực tế cũng là đang

dò đường, phạm vi hoạt động của nương nương phạm luôn luôn ở trong nội

viện, mà các tiểu viện chung quanh đã bị chút dò xét qua, duy chỉ có nội viện là không có xâm phạm, cho nên, bọn thuộc hạ to gan đoán, mấy lần

trước bất quá là ý đồ dò đường mà thôi, mục tiêu chân chính của bọn họ

chính là nội viện, bệ hạ cư ngụ ở trong phủ được mấy tầng nhân mã bảo

vệ, bọn họ căn bản không thể nào có cơ hội xuất thủ, cho nên, thuộc hạ

chờ đoán, mục tiêu của bọn họ là nương nương, về phần là muốn bắt nương

nương tới uy hiếp bệ hạ, hay là còn nguyên nhân gì khác, vì đầu mối quá

ít nên còn chưa kết luận.” Trưởng lão cặn kẽ bổ sung giải thích, hy vọng vì điểm này lấy lại chút danh dự của ảnh vệ trước mặt tân hoàng.


“Các ngươi lui xuống đi.” Nhan Hi phất tay một cái.


“Bệ hạ, bọn thần sẽ tận tâm bảo vệ tốt nương nương…”


“Không cần.”


Cái gì? Ngũ đại ảnh vệ bây giờ tâm hoảng ý loạn, Hoàng thượng đây là ý gì,

bọn họ không nên bảo vệ, không tín nhiệm bọn họ sao? Không được, ảnh vệ

từ trước chính là lực lượng bảo hộ trung thành và tận lực nhất của hoàng thượng, tuyệt đối không thể mất đi tín nhiệm, nếu không, sự tồn tại của họ sẽ bị tàn phá.


“Bệ hạ, xin cho bọn thuộc hạ thêm một cơ hội,

nếu như bọn tặc tử ý đồ bất chính có dấu hiệu trở lại, chúng ta nhất

định bất kể mà bắt được bọn họ.” Lễ trưởng lão tiếng nói giống như la

lên dữ tợn và tục tằng.


“Các ngươi dựa theo ngày thường bố trí dò xét, không cần tăng thêm nhân thủ, cũng đừng làm cho đối phương cảm

giác được các ngươi đã để ý bọn hắn, cứ như vậy đi, lui xuống trước,

giác được các ngươi đã để ý bọn hắn, cứ như vậy đi, lui xuống trước,

ngày mai nói tiếp.”


Nói xong, Nhan Hi đẩy cửa vào phòng.


Mà phía sau hắn, mới vừa còn quỳ năm đạo ảnh tử, chẳng biết lúc nào đã che giấu trong bóng đêm…


“Vi Vi, gần đây sao không thấy nàng chơi mặt nạ?” Nhận lấy khăn ướt từ tay

Đào Tiểu Vi, Nhan Hi xoa một chút mặt, giống như vô tình hỏi.


“Mặt nạ, chàng không phải là không thích ta chơi, chàng cho phép?” Đào Tiểu

Vi chột dạ nhìn trộm tủ đồ nhỏ nàng giấu tác phẩm của mình, cầu nguyện

Nhan Hi không nên làm cho nàng vì tâm huyết dâng trào mà đưa hắn đến

hang ổ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận