Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Đào Tiểu Vi đem quyển sách trên

tay để ở trên đầu, cả giận nói, "Các ngươi làm sao biết hắn thất vọng

khi không thấy được ta? Rõ ràng không phải như thế, tất cả đều là các

ngươi nói Người xấu hắn sủng ta luyến tiếc ta, vì vậy ta mới ngu si tin

tưởng cho rằng mình chính là người quan trọng của hắn, nhưng có thật là

như vậy không, năm năm trước các ngươi cũng đều thấy hắn như vậy, không

nói một tiếng rời bỏ ta, năm năm nay các ngươi có thấy được hắn có một

câu hỏi thăm ân cần nào tới ta không? Không, các ngươi đều bị lừa, trong lòng Vương gia ta không là cái gì cả, đi ra ngoài, tất cả đều đi ra

ngoài cho ta, không lôi thôi nữa. Để ta tiếp tục chờ mong hắn, như vậy

rất thống khổ các ngươi có biết hay không!"


Bỗng nhiên Thiên Đồng bị Đào

Tiểu Vi giận mắng làm nàng cũng giật mình, khay trong tay tí nữa là rơi

xuống, may mắn đến khi sắp rơi nàng đã nắm chặt, không để nó tan tành

trên mặt đất.


Thiên Sương nhìn tỷ tỷ lắc đầu,

Thiên Sương nhìn tỷ tỷ lắc đầu,

lúc này không thể khuyên nữa, sự chịu đựng đã tới mức giới hạn của Đào

Tiểu Vi, nhớ cùng với oán hận kỳ thực vẫn tồn tại, chỉ là muốn không

thừa nhận, lừa ngay cả chính mình.


Quần áo chuẩn bị cho nghi thức

hoan nghênh đặt ở bên cạnh Đào Tiểu Vi, Thiên Sương cùng Thiên Đồng nối

đuôi nhau ra ngoài, để lại không gian yên lặng cho nàng, lúc này nàng

cần an tĩnh mới có thể bình phục tâm trạng đang kích động.


"Tỷ tỷ, tiểu thư không chịu đi ra ngoài, làm sao bây giờ đây?" Bên ngoài Tú lâu Thiên Sương đầy mặt u sầu.


"Quên đi, do nàng thôi, hay là

tiểu thư nói rất đúng, điện hạ cũng không cần thiết nhìn thấy tiểu thư

xuất hiện trong đội ngũ hoan nghênh."


Sắp tới giờ rồi, Thiên Đồng lôi kéo tay muội muội bước nhanh hướng cửa chính đi tới.

Sắp tới giờ rồi, Thiên Đồng lôi kéo tay muội muội bước nhanh hướng cửa chính đi tới.


"Không, điện hạ là có chú ý tiểu thư, chỉ có khi nhìn tiểu thư, gia mới có thể lộ ra ánh mắt ôn nhu."

Thiên Sương dừng lại bước chân, nàng kiên trì cho rằng hẳn là nên trở

lại khuyên, hay là lúc này nữ hài đã khóc xong, tâm tình cũng dễ chịu

hơn, không chừng sẽ đáp ứng đi ra.


Dù sao Đào Tiểu Vi cũng không phải một chủ tử khó khăn, nàng rất ít nói, nhất cử nhất động đều là rất nhã nhặn có lễ.


Thiên Đồng cũng đồng tình với

muội muội, "Ta không phải nói điện hạ không quan tâm tiểu thư, ý của ta

là, lẽ nào ngươi quên rằng trước đây quản gia vì sao mà bị phạt gia

pháp, chúng ta thiếu chút nữa bị đuổi khỏi vương phủ? Điện hạ không vui

khi cho người khác nhìn thấy tiểu thư, huống chi, hiện tại dung mạo tiểu thư càng không thể cho người khác thấy được, đó cũng không phải là

chuyện tốt."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận