Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Thật vất vả Nhan Dung mới nhìn chán, cả bốn người đi vào một quán rượu trang nhã chờ ăn vịt nướng.


Trong quán rượu không ngừng có tiếng bàn luận rôm rả, hôm nay là tân hoàng

nạp phi, bên trong kinh thành giăng đèn kết hoa, pháo nổ vang càng thêm

vui mừng. Thường dân không biết gì truyền tai nhau truyền thuyết từ

trong cung truyền ra, chiến thần anh hùng của bọn họ kế thừa ngôi vị

hoàng đế, Ngài mới nạp phi lần đầu mà đã đưa một lần hơn trăm cung phi

vào cung, thậm chí ngay cả Lỗ quốc công chúa ngàn dặm xa xôi cũng được

đưa tới cửa.


Hoàng đế mới của bọn họ anh hùng ngạo nhân, có như vậy một vị chân quân Yến quốc mới có thể phòng thủ kiên cố.


Nhưng không ai có thể nghĩ đến, vị đại nhân vật không thể chạm tới kia, giờ

phút này đang cùng bọn họ cách nhau một màn trúc trong gang tấc.


“Thất đệ, xem ra đệ ở trong dân gian uy vọng rất cao nha.” Nhan Dung bắt được cơ hội, tiếp tục trêu đùa.


Nhan Hi đã nhẫn nại hắn lâu rồi, kẹp lấy một cái bánh cuốn vịt nướng, rồi

tẩm đều nước chấm đưa tới trong đĩa của Đào Tiểu Vi, Nhan Hi mới chậm

rãi nói, “Nhị ca, huynh như vậy cả ngày không có việc gì làm, tương lai

Nhị tẩu có thể xem thường huynh, không bằng vào triều làm quan,

tới giúp ta một tay đi.”


Nhan Dung lắc như trống bỏi, nói đùa,

cho hắn vào triều thì thật là sống không bằng chết, cùng những lão già

ngoài cười nhưng trong không cười đấu tới đấu đi chỉ lãng phí tâm lực,

hắn cũng không phải là có thừa thời gian để lãng phí, ” Tiểu Đồng nhà ta sắp sinh, làm phụ thân làm gì có thời gian lãng phí.”


“Sai rồi,

nhị ca, chẳng lẽ huynh không biết, nam nhân chăm chỉ làm việc mới mê

hoặc người ta nhất, huynh là huynh đệ ruột ta mới nói cho biết, chờ khi

thời gian tinh hoa nhất của huynh trôi đi, tới khi thành một lão đầu tử, không chỉ nhị tẩu xem thường huynh, tương lai ngay cả tiểu oa nhi không hiểu chuyện cũng sẽ dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn huynh.”


Nhan Dung đem ánh mắt đứng lên, hung dữ ngồi sát lại bụng đã đội cao của Trúc

Diệp Đồng, “Tiểu tử thúi, ngươi dám khinh bỉ phụ thân người, chờ ngươi

đi ra ngoài cẩn thận cái mông ngươi đấy.”


Trúc Diệp Đồng buồn

cười vỗ vỗ sau lưng phu quân, Thất đệ rõ ràng là đang nói giỡn, làm sao

lại có thể như vậy còn hùa dọa hài nhi chưa ra đời nữa a.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận