Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Sáng sớm, Nhan Dung đã ầm ĩ muốn đi khách điếm nổi danh nhất ở phía bắc kinh thành ăn vịt

nướng, nên đứng ở trước phòng của Nhan Hi đập cửa inh ỏi. Vốn hôm nay

Nhan Hi không muốn ra ngoài, nhưng không lay chuyển được Nhan Dung lại

thêm Đào Tiểu Vi thỉnh cầu, cho nên cả bốn người ngồi trên một chiếc xe

ngựa lặng lẽ đi từ cửa sau của Duệ vương phủ ra ngoài, chuẩn bị đi dạo

một vòng.


Đào Tiểu Vi cùng Trúc Diệp Đồng ngồi trong xe rất

cao hứng, cả hai nói chuyện ríu rít, một người bụng đã to còn một người

chỉ mới mang thai giai đoạn đầu nên câu chuyện chỉ quay chung quanh về

cục cưng sắp chào đời, cả hai người dường như không thể nói hết chuyện.


Nhan Dung cùng Nhan Hi một trái một phải ngồi ở ngoài xe ngựa.


“Huynh có chủ ý.” Nhan Hi liếc Nhan Dung, nhỏ giọng oán giận.


“Chơi rất vui nha, hôm nay là lễ thành thân của đệ, là nữ quốc sư, nếu không

ra xem sự phô trương của hoàng gia thật rất đáng tiếc.” Nhan Dung nói cứ như là mình chưa bao giờ gặp tràng diện này, cho nên muốn nhanh chóng

tận mắt chứng kiến hôn lễ của hoàng thất.


Nhan Hi trưng ra khuôn mặt lạnh như băng, hừ, ai tin hắn.


“Nhị ca, hôm nay là lễ thành thân của hoàng đế Yến quốc.” Nhan Hi kiên quyết thanh minh cho lập trường của mình, hắn cho rằng mình cùng hôn lễ lộn

xộn đang diễn ra kia không có nửa điểm quan hệ.


“Thật tốt, cùng

đệ không có quan hệ, ta đi coi hôn lễ hoàng gia đi.” Nhan Dung nhẹ phẩy

roi ngựa, hắn chọn con đường nhỏ cách nơi làm lễ không xa đi đến, địa

roi ngựa, hắn chọn con đường nhỏ cách nơi làm lễ không xa đi đến, địa

hình kinh thành phức tạp nhưng đối với hắn rất quen thuộc, khi hắn còn

nhỏ, cũng đã không ít lần cùng bọn thị vệ trong cung ở chỗ này chơi trốn tìm.


Đang suy nghĩ đến nơi nào rình xem, Nhan Dung dừng xe ngựa, rất cẩn thận đỡ Trúc Diệp Đồng xuống xe, ôm vào trong ngực, rồi chỉ vào cách đó không xa một mái đình nghỉ mát nói, “Thê tử, phu quân dẫn nàng

đi xem một chút cái gì gọi là uy nghi hoàng thất, đây cũng là tràng diện mấy năm khó gặp.”


Đi theo xuống xe Đào Tiểu Vi không hiểu ngẩng

đầu nhìn Nhan Hi gương mặt tuấn tú có chút không được tự nhiên, “Nhị ca

đi nhìn cái gì?”


“Không có gì hay, Vi Vi, chúng ta đi trong rừng dạo một chút.” Nhan Hi từ đầu hoàn toàn không muốn cho Đào Tiểu Vi nhìn thấy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận