Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Tô Bối Nhi trên đầu

mang mũ phượng rất nặng, còn có hồng sa che trước mặt, tầm mắt có thể

nhìn thấy chỉ là đôi giầy thêu của nàngmà thôi. Bất quá, lấy võ công của nàng tự nhiên cũng nghe ra bên cạnh có rất nhiều hơi thở, trong lòng

nghi ngờ nhưng giờ phút này cũng không tiện đặt câu hỏi, bên người nàng

có hai cung nữ đỡ giúp, nhắc nhở nàng bật thềm và những cánh cửa cung,

đã gần ba canh giờ nhưng không tìm được hơi thở Nhan Hi, Tô Bối Nhi

trong lòng khẽ thất vọng.


Rốt cục đến lúc tuyên đọc thánh chỉ phong thưởng kim sách.


Lỗ quốc công chúa Tô Bối Nhi là thân phận đặc biệt, tên của nàng xếp hạng thứ nhất, được sắc phong là Chiêu Dương quý phi.


Không đợi nàng kịp vui vẻ, lão Thừa tướng tiếp tục đọc tiếp, Nhu quý phi, Trương Hiền phi, Lý chiêu dung…


Một hơi đọc hơn nửa canh giờ.

Một hơi đọc hơn nửa canh giờ.


Tô Bối Nhi chỉ cảm thấy bên cạnh như có trận trận gió rét thổi qua, hôm

nay, không phải là lễ thành thân của nàng cùng Nhan Hi sao? Tại sao còn

vào lúc này phong thưởng nữ nhân khác?


Nàng rất muốn vén lên hồng sa, tự mình đến trước mặt Nhan Hi hỏi cho ra lẽ, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra, nhưng suy nghĩ tới cuộc sống của nàng sẽ gắng liền ở đây đến cuối đời nên tự mình kềm chế, tiện tay nắm lấy cung nữ bên cạnh, nhỏ

giọng hỏi, “Bên cạnh ta đứng rất nhiều người, họ là cung nữ và thái

giám?”


Cung nữ kia bị nàng bắt lấy cổ tay làm đau, cũng không dám la lên, bây giờ Tô Bối Nhi được Hoàng thượng ban cho chức vị Chiêu

Dương quý phi, trước mắt là nữ nhân có phẩm cấp cao nhất trong hậu cung, nên chỉ giám tiểu tâm dực dực đáp, “Hồi nương nương, có cung nữ cũng có thái giám, còn có rất nhiều những nương nương khác đứng ở phía sau

Người.”


Tô Bối Nhi đầu như có tiếng nổ lớn. “Hoàng thượng còn thú những nữ nhân khác?”


Cung nữ cũng cảm thấy kỳ quái, vị nương nương này thoạt nhìn thật giống

như không biết hôm nay là hơn một trăm vị nương nương được bệ hạ tiến

cung thụ phong, “Nương nương, có một trăm ba mươi bảy vị nương nương chờ chực đón nhận kim sách.”


Một trăm ba mươi bảy? ? ? ! ! ! !


Tô Bối Nhi đọc lại mấy chữ này, trong ngũ tạng lục phủ dường như bị thánh

hỏa của thần giáo phản phục nóng rực, nàng lại cùng một trăm ba mươi sáu nữ nhân đồng thời chia xẻ một lễ thành thân trọng đại và duy nhất trong đời.


“Nhan Hi, làm sao chàng có thể đối với ta như thế?” (không

như thế thì như thế nào, ai bảo bám dai như đĩa, khà khà) . Tô Bối Nhi

trong lòng gào thét, mũi ức chế không được chua xót, nước mắt thiếu chút nữa đã tuôn ra.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận