Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Một cổ khí cường đại phát ra từ tóc Nhan Hi, nhàn nhạt bao phủ thân thể cường tráng của hắn.


Nhan Hi như vậy, các quan lại đều chưa nhìn thấy qua, nhưng những võ tướng

cùng Nhan Hi rong ruỗi trên chiến trường có mấy phần hiểu được, Hoàng

thượng như thế là đại biểu hàm nghĩa gì.


Hắn cười lạnh, mặt

mũi, vẻ mặt, thân thể, thậm chí xương cốt đều cười, duy chỉ có ánh mắt

của hắn không có một nụ cười, cuồng phong bạo mưa cũng bị che dấu sau

một tầng sương mù đen kịt, nhìn không rõ.


Nhan Hi làm cho người

ta cảm giác giống như một con hổ đang chăm chú vào con mồi, mỗi một tắc

da thịt vương giả hoàn hảo không giả tạo, quần thần dưới chân hắn giống

như con mồi hèn mọn nhất, Nhan Hi bất động, bọn họ có thể bừa bãi quát

tháo, khi Nhan Hi thật sự thay đổi mọi người lập tức ỉu xìu xuống tới,

cẩn thận đứng ở vị trí của mình, ngay cả tiếng hít thở cũng cố ý cho

cẩn thận đứng ở vị trí của mình, ngay cả tiếng hít thở cũng cố ý cho

thật nhỏ.


Yên tĩnh!


Rất yên tĩnh! !


Làm người ta hít thở không thông! ! !


Bang bang… Bang bang… Bang bang… Bang bang…


Tiếng tim đập của người nào lại có khoảng cách gần như vậy, không đúng, kia

không phải là một người, là tiếng tim đập của tất cả mọi người đang khẩn trương, bốn phương tám hướng đều là âm thanh đơn điệu nhưng có tiết tấu này, vô luận quan chức lớn nhỏ bàn tay đều cầm thành quyền, đều bị

không khí ngưng trọng làm cho ươn ướt lòng bàn tay.


“Làm sao

không nháo nữa?” Nhan Hi thanh âm từng chữ từng câu cực kỳ chậm chạp,

hắn ưu nhã đứng thẳng thân thể lúc trước lười nhác dựa ở trên ghế rồng,

hắn ưu nhã đứng thẳng thân thể lúc trước lười nhác dựa ở trên ghế rồng,

đồng mâu uy nghiêm từ trên cao nhìn xuống, chỉ nhàn nhạt nhìn nhưng cũng đủ làm lũ triều thần không tự chủ nuốt nước bọt.


Nhan Hi vỗ nhè

nhẹ tay, ba , ba , ba, tiếng vỗ tay thanh thúy bỗng nhiên ngừng, tiếng

nói đặc biệt trong trẻo lạnh lùng kích động bên tai quần thần, hắn rõ

ràng nói chuyện âm lượng cũng không lớn, đứng ở trên đại điện vô luận là quan văn hay võ quan, cũng cảm thấy Nhan Hi như đang ở gần trong gang

tấc, dùng thanh âm làm người người kinh sợ cùng bọn họ nói chuyện.


“Chuyện nhà, chuyện quốc sự, chuyện thiên hạ, các ngươi cũng có thể nhúng tay

phát biểu ý kiến, trẫm rất vui mừng.” Ngoài miệng vừa nói, trên mặt thì

vẻ mặt hoàn toàn không phải là vui mừng, Nhan Hi như cũ giữ vững tiết

tấu vô cùng chậm chạp, hai đạo ánh mắt như băng hàn xuất ra trên đỉnh

đầu chúng thần, cho dù không ngẩng đầu lên cùng Hoàng thượng nhìn nhau,

bọn họ cũng không cách nào quên đi sự chú ý kinh khủng này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận