Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Dung còn muốn truyền thụ một chút tâm đắc độc nhất vô nhị của mình cho Nhan Hi khi

nhìn thấy hắn có chút ngốc, không hiểu được lòng của nữ nhân. Trúc Diệp

Đồng thầm than không tốt, không kiêng kị là nữ nhân đang mang thai mà có hành động nhanh nhẹn nhào tới trước, một tay nắm ở cổ phu quân nhà

mình, một cái tay khác dùng sức mà che miệng Nhan Dung, ngẩng đầu đối

với Nhan Hi lúng túng cười, “Bệ hạ, Vi Vi cần ngài quan tâm, chỉ cần

ngài có thể làm cho muội ấy cảm giác được, dùng tâm ý của ngài thể hiện

sẽ không bao giờ vì địa vị mà thay đổi, nàng nhất định sẽ cao hứng trở

lại.” Nhan Dung không ngại để Trúc Diệp Đồng ra tay còn sợ nàng dùng sức quá độ thương tổn đến thân mình, “Phu quân nhà ta có đề nghị gì, ngài

tốt nhất không nên nghe, nếu dựa theo mà làm, chắc sẽ hù đến Vi Vi.”


Hồi tưởng lại trước đây, từng hình ảnh Nhan Dung vì lấy lòng nàng mà làm ra chuyện buồn cười, Trúc Diệp Đồng bây giờ còn có loại cảm giác không rét mà run, nàng có võ công cũng không thể chịu được, đừng nói chi Đào Tiểu Vi thân thể thiên kim chi quý.


Không cần nghe, nàng hoàn toàn có thể suy đoán ra Nhan Dung đề nghị nhất định là có kinh chứ không có hỉ, bây giờ Đào Tiểu Vi mang thai không nên để tùy ý Nhan Dung đưa ra những thứ kỳ quái, làm ảnh hưởng đến tiểu vương phi còn đang hôn mê trên

giường.


Nhan Hi hiểu rõ gật đầu, Trúc Diệp Đồng nói có lý, nhị ca này của hắn đích xác là quá kỳ quái, Vi Vi thân thể suy yếu, vạn nhất

không cẩn thận hù đến có thể sẽ hỏng bét .


Nhan Dung bị thê tử

ngăn miệng nói không ra lời, lại nhìn thấy thân huynh đệ lộ ra ánh mắt

đồng ý, hắn buồn bực vỗ trán một cái, ôm lấy thê tử sải bước đi ra

ngoài, hừ, không để cho hắn dạy hắn cũng bất cần. Dù sao đó cũng là nữ

nhân của lão Thất, không tới phiên hắn tới quan tâm, Nhan Dung bây giờ

nhân của lão Thất, không tới phiên hắn tới quan tâm, Nhan Dung bây giờ

càng muốn đem thê tử nhà mình mang trở về trong phòng, thật tốt tra xét, mới vừa rồi nàng vừa che miệng vừa ôm cổ, đến tột cùng là dụng ý gì…


Đào Tiểu Vi ở trong vòng tay ấm áp của Nhan Hi bỗng nhiên thanh tĩnh, ngẩng lên kiều dung, tìm được ánh mắt quen thuộc, rồi thuận thế nhìn đi xuống ngây dại.


“Phu quân, chàng… râu thật dài a.”


Nhan Hi đưa

tay vuốt cằm, tinh thần tiều tụy, trắng đêm chưa ngủ quả nhiên râu cũng

mọc nhanh hơn, “Vi Vi, vi phu bộ dáng này, có hung tợn không.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận