Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Hi rốt cục

buông tha lão, phất tay một cái cho các ngự y lui ra ngoài, không cho ra khỏi phủ nên bảo quản gia tìm gian phòng khách trụ lại, chờ Đào Tiểu Vi tỉnh lại cần cẩn thận kiểm tra một lần nữa.


Nhan Dung vẫn đứng ở ngoài cửa lo lắng không dứt cùng thê tử đi tới, lời của ngự y bọn họ cũng nghe được .


Trúc Diệp Đồng áy náy rũ mắt xuống, “Bệ hạ, đều tại thần, gần đây không có tới đây nhìn Vi Vi.”


Nhan Hi lắc đầu, quay mặt sang không để cho bọn họ thấy lạnh lùng trên khuôn mặt đã không còn, mà xuất hiện những tâm tình khác. Hắn mới là phu quân của Đào Tiểu Vi, là người thân cận nhất trên cái thế giới này cùng

nàng, ngay cả hắn cũng không từng chú ý tới biến hóa rất nhỏ của ái thê, làm sao có thể trách người khác đâu.


“Hoàng thượng…” Nhan Dung mới vừa há miệng, đã bị thanh âm không vui của Nhan Hi cắt đứt.


“Nhị ca, ta không thích xưng hô thế này.”


Hắn thậm chí không có tự xưng trẫm, ở nơi này trước mặt chút ít người mà

Nhan Hi nhận định là thân nhân, hắn vĩnh viễn cũng là hắn mà thôi.


Hoàng đế thì như thế nào, không có bọn họ, hắn cũng là người cô đơn mà thôi.

Nhan Hi tuyệt không muốn giống như phụ hoàng của hắn, mặc dù là thiên

Nhan Hi tuyệt không muốn giống như phụ hoàng của hắn, mặc dù là thiên

tử, nhưng ngày qua ngày trải qua cuộc sống cô độc, hậu cung ba nghìn mỹ

nhân, cảm giác ra sao khi thật sự không có người nào đến gần được trái

tim của lão.


Nhan Dung cười ôn hòa, thay đổi cách gọi làm Nhan Hi căm hận kia, “Thất đệ, ngươi đã làm phụ thân, đây là hài tử đầu tiên

của ngươi, phải chuẩn bị tốt hơn để cho nó bình an đi tới thế giới này.”


“Nhị ca, ta bây giờ chẳng qua là lo lắng cho Vi Vi, ngươi nhìn nàng cái bộ

dáng này, thân thể suy yếu đã không chịu nổi cực khổ khi mang thai.” Hắn bỗng nhiên có chút ghét hài tử này, nếu lấy đi sức khỏe của Đào Tiểu Vi trao đổi, hắn thà không có cũng được.


Nhan Dung hướng Trúc Diệp

Đồng chớp mắt, có chút đắc ý. Dường như đang nói…, nhìn xem, phụ thân

không bình thường không chỉ có một mình hắn, Nhan Hi biết mình đã làm

phụ than cũng bắt đầu khẩn trương lo được lo mất.


Trúc Diệp Đồng nhẹ nhàng lắc đầu, đến lúc nào rồi mà phu quân của nàng còn không tim không phổi cười ra được.


Cúi người ở bên tai Trúc Diệp Đồng nhẹ nhàng nói, “Nhìn ta.” Nhan Dung đi

tới bên cạnh Nhan Hi, ôm lấy bờ vai của hắn, “Thất đệ, ngự y nói chỉ cần để cho đệ muội cao hứng trở lại, bệnh này sẽ không thuốc mà khỏi, việc

tới bên cạnh Nhan Hi, ôm lấy bờ vai của hắn, “Thất đệ, ngự y nói chỉ cần để cho đệ muội cao hứng trở lại, bệnh này sẽ không thuốc mà khỏi, việc

cấp bách là ngươi phải lên tinh thần, thử nghĩ xem làm sao có thể dụ dỗ

nàng vui mừng thoải mái.” …


Đôi lời của tác giả


Tiểu thuyết không đi con đường bi ai, một câu chuyện không liên quan lịch sử làm cho người ta nhìn sẽ cảm thấy tình yêu thật tốt đẹp, cho nên, xin

các vị độc giả thu hồi suy nghĩ truyện theo hướng ngược tâm, cố gắng

theo dõi.


Thề không làm hậu (Tên khác của Bị nhốt vong quốc công

chúa), ở sau khi Nhan Hi trở thành Yến quốc hoàng đế mới chính thức bắt

đầu.


Các chương trước chính là các khâu quan trọng cho cao trào

chính biến sau này, đông đảo nhân vật nhìn như vô dụng sẽ phát huy tác

dụng chân chính của bọn họ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận