Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Theo kiểu trả lời này

của Nhan Dung, Trúc Diệp Đồng bình tĩnh nhìn hắn, hồi lâu rốt cục cũng

không nói thêm bất kỳ cái gì. Nam nhân quyết định thì tùy hắn làm chủ là thể tử của hắn, chỉ cần an tâm đi theo hắn, tín nhiệm hắn, cho dù hắn

đi làm là chuyện rất nguy hiểm, chỉ cần là đúng nàng cũng không nên ngăn cản.


“Nhị tẩu, tẩu có ở trong phòng không? Ta vào nhé.” Một

tiếng gọi trong trẻo ở cửa viện vang lên, phu thê nhìn nhau cười một

tiếng, Vi Vi tới thật đúng là mau nha.


Trúc Diệp Đồng đở bụng đã

nhô cao đi đến cạnh cửa, hướng Tiểu Vương phi vui mừng ngoắt ngoắt tay,

“Đệ muội, không nghĩ tới chúng ta nhanh như vậy lại gặp mặt.”


“Oa, mới mấy ngày bụng của tẩu lại lớn lên một vòng.” Đào Tiểu Vi chạy tới,

cẩn thận đỡ Trúc Diệp Đồng, sợ nàng không cẩn thận bị cánh cửa cao đụng

phải.


Duệ Vương gia lạnh lùng đi ở phía sau, cùng Trúc Diệp Đồng nhìn nhau cũng chỉ là gật đầu nhẹ, coi như chào hỏi.


“Ăn chưa?” Nhan Dung mồm miệng không rõ, phất tay một cái để cho Nhan Hi đi qua.


Lắc đầu, quản gia vừa bẩm báo, Đào Tiểu Vi liền lập tức ngồi không yên la

hét muốn tới đây, ngay cả Thiên Đồng giúp nàng chải tóc cũng nhanh hơn,

chỉ tùy ý đơn giản búi lên, dùng ngọc trâm cố định lại, lập tức lôi kéo

Nhan Hi chạy tới gặp.


“Ngươi trở về làm cái gì?” Nhan Hi cũng không vui vào thời khắc nhìn thấy Nhan Dung nhìn mặt hắn như đang cười châm biếm.


“Vội về chịu tang a, trong cung vị kia dù sao cũng là phụ hoàng của ta, làm

nhi tử không có nhìn mặt lão lần cuối thì thắp một nén nhang cũng đúng

thôi.”


“Một hồi ta cùng ngươi tiến cung, đốt xong hương, ngươi

lập tức mang theo thê nhi rời kinh thành đi.” Nhan Hi không chút do dự

lập tức mang theo thê nhi rời kinh thành đi.” Nhan Hi không chút do dự

hạ lệnh trục khách.


Ôm mặt, Nhan Dung đáng thương nói, “Lão Thất, ngươi cũng quá độc ác a, coi như là ta làm phiền cũng không cần nói

thẳng ra như vậy, hừ, ngươi là ca hay ta là ca, tại sao ngươi bảo đi ta

liền phải đi.” Nhan Dung vẻ mặt tùy hứng, “Lần này ngươi có cầm chổi

đuổi ta, ta cũng vậy tuyệt không đi.”


“Nhị ca! !” Nhan Hi không vui lãnh mâu nhìn hắn, giọng nói nặng nề .


“Thất đệ! !” Nhan Dung đồng dạng kiên trì, né qua ánh mắt hắn, hướng về phía thức ăn trên bàn.


Không khí tựa hồ có chút bốc lửa, Trúc Diệp Đồng lặng lẽ ở dưới bàn giật áo

Đào Tiểu Vi, kê vào tai nhỏ giọng nói, “Chúng ta đi ra ngoài ăn đi, để

cho huynh đệ bọn họ một mình nói chuyện một chút.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận