Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nói cách khác, nàng thành chướng ngại vật ngăn bước tướng công đi lên ngôi vị hoàng đế.


Dựa vào sủng ái của Nhan Hi đối với nàng, nàng sẽ kéo lại bước chân của hắn.


Nếu thật sự là như vậy, nhiều năm sau, Nhan Hi có thể hay không đối với lựa chọn hôm nay cảm thấy hối hận, tay trái giang sơn, tay phải mỹ nhân, vì nữ nhân mà bỏ qua giang sơn.


Cái gì nhẹ cái gì nặng, qua nhiều thời gian theo lòng người mà biến hóa.


“Tướng công?” Nàng nhẹ nhàng gọi hắn, lời nói đến khóe miệng nhưng làm sao

cũng nói không ra lời. Có lẽ là nàng quá ích kỷ, cho tới bây giờ cũng

không có đứng ở góc độ của Nhan Hi mà suy nghĩ, chỉ để mình nàng quyết

định nhân sinh của hai người.


Nhan Hi không có trả lời nàng về thỉnh cầu cao bay xa chạy.


Một đường bôn ba ngày đêm hắn đã mệt chết đi .


Tới kinh thành phải đến thẳng hoàng cung, hoàng đế băng hà truyền ngôi cho

hắn. Từng chuyện từng chuyện nối tiếp nhau, toàn bộ đại sự đều tập trung ở ngày hôm nay, ở lúc Nhan Hi mỏi mệt nhất.


Hắn để các đại thần

quỳ ở ngoài cửa, trở lại bên cạnh nàng chìm vào giấc ngủ. Bởi vì chỉ có ở chỗ này, hắn mới có thể tìm được an tâm, có thể gỡ xuống phòng bị nặng nề, tạm thời buông lỏng.


Nàng có phải quá ích kỷ rồi không…


Tay trái bị Nhan Hi nắm ở lòng bàn tay, Đào Tiểu Vi dùng tay phải viết

xuống một phong tin ngắn, để cho Thiên Đồng gọi Cửu Đỉnh, trịnh trọng

giao cho hắn, “Phái người đến nơi của Nhị điện hạ, đem phong thư này đưa đi cho Vương phi.”


Chờ Cửu Đỉnh rời đi, Đào Tiểu Vi mới thở dài ra một hơi, nâng má Nhan Hi nhìn ngẩn người.


Thiên Đồng đem tổ yến bưng tới nói, “Vương phi, ngài cũng nghỉ ngơi đi, vừa

mới ngủ một hồi đã tỉnh lại, nhất định còn rất mệt mỏi a.”

mới ngủ một hồi đã tỉnh lại, nhất định còn rất mệt mỏi a.”


“Ta ngủ không được.” Trong đầu loạn rầm rầm, căn bản là tĩnh không nổi tâm.


Thiên Sương xác định Nhan Hi đã thật sự lâm vào ngủ sâu hiếm thấy, không sợ

ánh mắt sắc bén của tỷ tỷ, nàng hề hề nói, “Vương phi, mới vừa rồi ta đi phòng bếp nhìn thấy quản gia đứng ở gốc cây ngắt lá rồi than thở, lão

còn nói nhỏ, nô tỳ đứng ở phía sau cây nghe lén biết, ngài đoán xem,

quản gia đang buồn bực cái gì?”


Cũng không đợi Đào Tiểu Vi tiếp

lời hỏi, Thiên Sương che cái miệng nhỏ nhắn cười trộm, “Quản gia nói,

Gia chúng ta tương lai chính là Yến quốc hoàng đế, chuyện như vậy lão

căn bản là một chút chuẩn bị cũng không có, Duệ vương phủ là nhà mà lão

vất vả cả đời, nên không muốn rời đi, nhưng hoàng đế đều ở trong hoàng

cung, muốn tiếp tục hầu hạ Vương gia, thì lão phải hạ quyết tâm cho mình một đao.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận