Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Lão đầu om sòm này đến chết cũng không quên lấy trả lại đầy đủ tức giận đã mang cả đời, một

cước đem Nhan Hi đá vào nước sôi lửa bỏng, dù sao lão cái gì cũng không

cảm giác được, lão Thất có lợi hại cũng không có biện pháp đem lão cứu

sống để hành hạ đến chết đi.


“Trẫm lựa chọn ngôi vị hoàng đế, cũng đem nữ nhân mà cuộc đời ta yêu mến nhất lập làm hoàng hậu, nhưng

nửa năm sau, đích thân ta lại đưa nàng về hoàng tuyền, từ đó về sau,

trẫm không cùng bất kỳ nữ nhân nào động tình, miễn cho sau này lại phải

đau thương. Trẫm nghĩ, nếu như có lựa chọn như thế đặt ở trước mặt

ngươi, Thất nhi ngươi nhất định sẽ không chút do dự, lựa chọn cùng nữ

nhân của mình sống cuộc sống an bình chốn dân gian, trẫm đã tận mắt nhìn ngươi như thế nào không lưu tình, vứt đi cả tước vị cùng Đào Tiểu Vi

chạy trốn. Cho nên, trẫm để lại cho ngươi lựa chọn đề có một tia sửa

đổi, trẫm chính là muốn buộc ngươi đi lên vương vị, muốn ngươi lập nàng

làm hậu, rồi tận mắt nhìn nàng vì sự tàn khốc đấu tranh chốn hậu cung,

làm cho nhan sắc phai nhạt, buồn bực mà chết, đây không phải là rất tốt

làm cho nhan sắc phai nhạt, buồn bực mà chết, đây không phải là rất tốt

sao? Khi ngươi nếm trãi được nổi khổ đã qua này của trẫm, mới được xem

là chân chính lột xác thành đế vương, ngươi đã bạc tình ngoan tuyệt,

trẫm cũng giúp ngươi đem một chút ôn tình cuối cùng này chặt đứt, đế

vương như vậy mới là hoàn mỹ nhất, mới là có thể nhất thống thiên hạ,

đem cả giang sơn xinh đẹp nắm giữ trong túi – đệ nhất bá vương.”


Tờ mật chiếu cuối cùng nhiều nếp nhăn, vài giọt máu màu đỏ đã tán ra thành hình dáng bông tuyết, “Lão Thất, giang sơn Yến quốc giao lại cho ngươi, trẫm không lo chuyện sau này, chỉ cần ngươi đăng cơ, những huynh đệ của ngươi tùy ngươi xử trí. Lúc đó đã xa rồi, suốt đời ta cũng không thấy.”


Mười mấy cặp mắt khác thường đi theo Nhan Hi, bọn họ đang chờ hắn đưa ra quyết định cuối cùng.


Quý Hỉ vui vẻ chạy tới, “Bệ hạ, ngài suy nghĩ như thế nào?”


“Ta không chấp nhận!”

“Ta không chấp nhận!”


Cái gì? Ai cũng tưởng Nhan Hi chỉ già mồm nói không cần, sau khi biết được

truyền ngôi sẽ chuẩn bị đăng cơ, ai ngờ đến, hắn lại còn lên tiếng cự

tuyệt, ánh mắt kiên định làm cho người ta nhìn không ra nửa điểm do dự.


Đem mật hàm nhét trên thân thể lão hoàng đế, Nhan Hi cười lạnh, “Ông cho

rằng đã chết, lưu lại như vậy mấy tờ giấy rách là có thể quỷ kế được như ý sao? Gọi ảnh vệ của ông đến đây đi, nhi thần hậu đãi.”


Nói

xong, hắn bước nhanh tiêu sái ra khỏi Cam lộ điện, trên người hắn chỉ có vẻ lạnh lùng, không người nào dám đi tới ngăn, mọi người ngơ ngác lâm

vào suy nghĩ của mình, trong lúc nhất thời, Cam lộ điện gió lạnh thổi

không ngừng, giữa mùa hè mà thấy lạnh cả người.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận