Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Thái tử ánh mắt nổi

giận lập tức hướng đến trên người các huynh đệ, tất cả lớn nhỏ, cao

thấp, hoặc đứng hoặc ngồi, thế nhưng không có ánh mắt người nào chạm

đường nhìn của hắn. Còn người gần đây danh lẫy lừng – Tam hoàng tử Nhan

Sóc thì đứng ở ngay trung tâm nhắm mắt dưỡng thần, trước bộ dáng an tĩnh của hắn làm cho người ta nhìn lại căm tức.


Tại sao là như

vậy, hoàng đế thân thể luôn luôn cường tráng, làm sao bỗng nhiên chưa có tin báo trước liền truyền ra tin tức bệnh nặng. Trong cung thái tử sắp

xếp rất nhiều tai mắt, những người này lại không có một người nào, cũng

không có một cái tin nào đưa ra trước cho hắn.


Chẳng lẽ, đây là

an bài của hoàng đế sao? Lão nhằm vào chính là người nào? Lão Tam, lão

Thất hay là hắn – một Thái tử không ra gì.


Trong lòng lạnh như

băng, nhưng trời đang mùa hè nóng bức khó chịu, Thái tử thân thể lại như rớt vào hầm băng, ngón tay cùng lòng bàn chân cứng ngắc tê dại, bước đi cũng lộ ra vẻ có chút mất tự nhiên. Hắn nhìn thái giám Quý Hỉ, cùng

những hoạn quan kia nhưng họ như không nhìn thấy hắn, thiếu đi sự nồng

những hoạn quan kia nhưng họ như không nhìn thấy hắn, thiếu đi sự nồng

nhiệt thường ngày.


Cứ như vậy từ sáng sớm chờ đến khi bầu trời

chỉ toàn một màu đen, hoàng đế thủy chung không có gọi bất kỳ kẻ nào đi

vào, các hoàng tử cũng biết, lúc này là thời khắc mấu chốt, nếu như phụ

thân của bọn họ thật bệnh nghiêm trọng như thế, như vậy, rất có thể sẽ

có tin dữ truyền tới bất cứ lúc nào. Những thứ này làm chúng hoàng tử

như đứng trên đống lửa, Thái tử gần đây bị lạnh nhạt, bọn họ đều nhận

thấy, nhất là ngày đặc biệt như hôm nay, hoàng đế cũng không để cho hắn

đi vào trăn trối cái gì, nhất định là một tín hiệu rõ ràng bị vứt bỏ.


Trong lịch sử, chuyện trước khi lâm chung phế đi Thái tử, lập tân quân cũng

không phải là không có, ôm một đường hy vọng như thế, từng hoàng tử cũng chân thành ngóng nhìn, này hảo đại sự có rơi trên đầu chính mình hay

không, e sợ nếu như mình rời đi lúc này sẽ bị lên án, cho nên, cho muốn

hay không họ vẫn kiên trì đứng ở trong sân, một khắc cũng không rời.


Ngoài dự tính, Thái tử buổi trưa đã mượn cớ bệnh chưa lành, không chịu nổi

thời gian dài mệt nhọc, cho nên đi trước trở về phủ nghỉ ngơi. Nhan Sóc

lo lắng hắn có cái gì mờ ám, nên phái một nhóm lớn người canh giữ ở

ngoài phủ thái tử, bảo đảm nếu có một chút gió thổi cỏ lay nào liền lập

tức có thể nhận được tin tức.


Quả nhiên, Thái tử sau khi trở về

phủ, liền khẩn cấp triệu kiến phụ tá, ở trong mật thất thương nghị mấy

canh giờ, tính toán chuyện xấu nhất xảy ra. Nếu như hoàng đế băng hà,

quy cũ thì Thái tử kế vị, đây cũng là tốt nhất, mọi người chỉ cần che

chở Thái tử thuận lợi lên ngôi, chuyện đã được giải quyết. Nhưng nếu

hoàng đế thật sự có tâm tư muốn thay đổi người kế vị, Thái tử trong mắt

đã xông ra vẻ huyết quang, hắn quyết định sẽ không để người khác lên

ngôi, làm Thái tử nhiều năm như vậy, cuối cùng lại đem ngôi vị hoàng đế

chắp tay nhường cho người khác.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận