Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Hi hồi lâu không

nói gì, một người thân mang áo giáp đeo mặt nạ từ phía dưới chạy lên

thành, dáng đi hắn kinh hoảng, chỉ vào cách đó không xa, nơi quân binh

ngũ quốc đang bỏ chạy, chỉ chỉ nắm tay nhỏ.


Nhan Dung hảo ý nhắc nhở, “Chu Khải, trước mặt ngươi là thất hòng tử của Đại Yến.”


Chu Khải sợ hãi lập tức quỳ gối xuống, khấu đầu liền ba, không có Nhan Hi

đồng ý, hắn không dám đứng lên, dáng vẻ tội nghiệp chỉ vào viễn phương,

không lên tiếng nhưng có ý hỏi vì sao.


Vì sao Nhan Hi không đuổi

theo đánh bọn họ, vì sao tha cho ngũ quốc khi mà họ giằng đánh chúng ta

hơn nửa năm, giết hơn mười vị tướng quân cùng vô số binh lính Yến quốc,

để cho bọn họ không cần trả giá cho tội ác mà rời đi, vì sao vì sao vì

để cho bọn họ không cần trả giá cho tội ác mà rời đi, vì sao vì sao vì

sao, Nhan Hi rõ ràng đáp ứng nàng, để nàng vì phụ thân báo thù, giết

địch nhân dùng máu kẻ thù để tế vong linh phụ thân trên trời, thế nhưng, nàng ngày chờ đêm mong, chờ tới kết quả này sao? Nàng không tiếp nhận

được.


Ánh mắt Nhan Hi lạnh lùng căn bản là không muốn nhìn đến người đang quỳ dưới đất, trong miệng hừ ra một chữ, “Cút!”


“Điện hạ, ngài đã đáp ứng Chu Khải!” Việc đã tới nước này, nàng cũng không

cần giả vờ căm điếc nữa, một thanh âm tinh khiết đầy nữ tính vang lên,

ôn nhu hỏi ra, không có nửa điểm uy hiếp, đã làm biến mất sát khí toát

ra từ diện mạo hiện tại trên người nàng. Chu Khải lần thứ hai quỳ xuống, hiện ra kiều thái của nữ nhi, “Thỉnh Điện hạ hạ lệnh xuất binh, Chu

Khải nguyện ý ra trận giết, sau khi việc thành, Chu Khải thề sẽ đến Duệ

vương phủ làm nô tỳ, hầu hạ Vương gia.”


Trên môi Nhan Hi hiện lên nụ cười nhạt, “Ngươi cái dạng này, không xứng vào Duệ vương phủ ta, còn không mau cút đi!”

Trên môi Nhan Hi hiện lên nụ cười nhạt, “Ngươi cái dạng này, không xứng vào Duệ vương phủ ta, còn không mau cút đi!”


Cắn môi, Chu Khải tháo xuống mặt nạ dữ tợn từ lâu đã luôn trên mặt nàng khi phụ thân mất, hiện ra mặt cười thanh tú đoan trang, nhưng quật cường

ngẩng đầu nhìn Nhan Hi, “Điện hạ, thỉnh ngài chấp thuận Chu Khải, báo

thù cho phụ thân.”


Ngón tay chỉ hướng tiền phương, Nhan Hi nói,

“Cừu nhân của ngươi ngay tại tiền phương, còn không mau đuổi theo, nếu

chậm, sẽ cản không nổi.”


“Ngài không cho thần binh sĩ, chỉ bằng

một mình thần làm sao giết người?” Để báo thù, Chu Khải đã trút bỏ mọi

tôn nghiêm, chỉ cần Nhan Hi có thể cho nàng một đội quân, vô luận là làm cái gì nàng cũng nguyện ý.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận