Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Hi gật đầu, đây

chính là sở trường của Cửu Đĩnh cùng đám huynh đệ trong nội thị doanh,

dưới sự hỗ trợ của bóng đêm, càng làm cho quân địch một trận long trời

lở đất.


Đào Tiểu Vi nghĩ sao cũng rất kỳ quái, trước mắt đã đánh

nhau đến khí thế ngất trời, mà người cầm quân bên này lại đang ngồi song song với nàng trên giường, vành tai tóc mai chạm nhau thân mật, cho dù

không cần tự mình ra chiến trường, chí ít cũng phải ngồi trong quân

trướng chỉ huy chứ.


Nhan Hi, hắn là quá tự tin hay là căn bản không quan tâm đến kết quả đánh lén lần này, ngoài ra còn liên can đến

sự sống chết của rất nhiều nội thị doanh theo bên người hắn, lẽ nào hắn

cũng không thèm để ý sao? Đây đều là những người trung thành nhất, vào

thời khắc nguy nan nhất, họ đã nguyện bỏ tất cả theo hắn lăn lộn chiến

trường.


Vẫn miên man suy nghĩ, bên ngoài đã có một âm thanh quen

thuộc không gì sánh được vang lên trước quân trướng, “Gia, chúng thuộc

hạ đã trở về, nội thị doanh toàn bộ đều trở về không bị tổn hại, thuộc

hạ để cho bọn họ tự ý nghĩ ngơi và hồi phục.”


Thì ra đúng là Cửu Đĩnh dẫn người trở về quân doanh Yến quốc, tốc độ so với dự tính phải nhanh gấp đôi.


Nhan Hi chỉ lo ôm lấy cuốn sách, cẩn cẩn dực dực lật sang một tờ, rất hứng

thú tiếp tục xem xuống, dường như không có nghe đến cái gì.


“Gia, thuộc hạ đã đốt một số nhà kho, bên trong chính là các loại quần áo mùa đông mà ngũ quốc vận chuyển tới, xem ra bọn họ đích thật là có chuẩn bị đấu tranh trường kỳ, vốn đang định đi thiêu luôn kho chứa lương thảo,

thế nhưng thuộc hạ thấy được một người quen, tự nhận mình không địch

lại, nếu lỗ mãng đánh nhau chỉ biết sẽ tổn hại người của chúng ta, Vì

vậy thuộc hạ đã hạ lệnh trở về.” Nói đến đây, Cửu Đĩnh trong lòng thấp

thỏm, nhất là trong trướng hắn rõ ràng cảm giác được khí tức của chủ tử, hết lần này tới lần khác vẫn không lên tiếng, chẳng lẽ là tức giận hắn

tự ý rút về, nên đang nghĩ đến thế nào nghiêm phạt hắn sao? Thế nhưng,

trước khi đi, Vương gia đã phân phó qua hắn, chuyến này chỉ thuần túy là kế quấy nhiễu địch, chỉ cần một chút hao tổn phía địch cũng sẽ làm ngũ

quốc liên minh không được yên ổn, cũng không có nói nhất định phải đạt

quốc liên minh không được yên ổn, cũng không có nói nhất định phải đạt

được mục đích gì mới cho bọn họ trở về.


“Là ai?” Nhan Hi phát ra

hai chữ không đầu không đuôi, khó có được Cửu Đĩnh vẫn còn có thể cấp

tốc phân tích, tiêu hóa ý tứ của chủ tử.


“Gia, là quốc sư Tô Bối

Nhi của Lỗ quốc, cùng các thủ hạ của nàng, đám bạch y thị vệ, bất quá

điều làm thuộc hạ có chút kỳ quái chính là, vị nữ quốc sư rõ ràng thấy

thuộc hạ rời đi, nhưng không có ý xuất thủ, bạch y thị vệ thì càng thờ ơ lạnh nhạt.” Cửu Đĩnh rất kỳ quái, vì sao trước đây muốn đánh đến ngươi

chết ta sống, lần này cư nhiên mơ hồ đối với hắn tốt như vậy, suy nghĩ

một lúc cũng không rõ nguyên nhân, nên lúc trở về nhịn không được nói ra cùng chủ tử, không chừng chủ tử có thể nghĩ ra nguyên nhân đi.


Nhan Hi trong mắt lạnh hiện lên một tia chán ghét, khẩu khí không tốt nói, “Ngươi cũng lui xuống nghỉ ngơi đi.”


Không trách cứ, cũng không giải thích, thậm chí lên tiếng về việc đánh lén

lần này cũng không, hắn trực tiếp lệnh Cửu Đĩnh rời đi.


Đào Tiểu

Vi hai tay che miệng, đầu cúi xuống vai thì run run, Nhan Hi vươn tay

đem mặt nàng nâng lên, hắn chỉ thấy trong đôi mắt to hàm chứa nước mắt

trong suốt, có lẽ bởi vì nàng cố sức ức chế nên biểu tình cứng ngắc, hàm răng cố chết cắn chặt môi.


“Vi Vi, nàng đang khóc hay đang

cười?” Hắn bất đắc dĩ nhu nhu mặt của nàng không quên dùng đầu ngón tay

lau đi nước mắt đang lưng tròng.


Mạnh lắc đầu, không được, nàng hầu như muốn khắc chế không được, Nhan Hi cư nhiên còn như vậy nghiêm túc mà đùa nàng.


“Quên đi, nàng muốn cười thì cười a, nghẹn, không khó chịu sao?” Nhan Hi bị

đánh bại, hắn thở dài, trong lòng vì Tô Bối Nhi dây dưa mà sinh phiền

não, lại bị Đào Tiểu Vi mờ ám hóa giải đi.


Được hắn cho phép, Đào Tiểu Vi lập tức như một người điên phát ra tiếng cười to ầm ầm, nàng

cuộn mình trong lòng Nhan Hi, bưng bụng vừa cười vừa nói, “Phu. . .

Tướng Công, sức quyến rũ. . .của chàng. . . thật…. thật lớn nga, người

kia. . . Quốc sư. . . . Tô Bối Nhi. . . Nàng. . .lại xuất hiện. .

.hahaha.”


“Cười xong hẳn nói nữa.” Nhan Hi vỗ vỗ phía sau lưng

nàng, hắn thật lo lắng, thật không biết loại cười này của Đào Tiểu Vi,

có thể làm nàng không thuận khí mà khó thở hay không.


“Ta dám cá, nàng ta nhất định là đã nhận ra Cửu Đĩnh, có lẽ vì phục sức của nội thị doanh trong Duệ vương phủ, cho nên nàng ấy mới luyến tiếc động thủ, sợ

làm bị thương thuộc hạ của chàng, sợ họ không có cách nào ăn nói trước

mặt chàng, thế nhưng lại muốn chàng biết và phải nhận ân tình này của

nàng, Vì vậy mà không thể làm gì khác hơn là cố ý đứng yên đó, để Cửu

Đĩnh mang theo người chạy đi, còn mình thì không ra tay ngăn cản, nàng

chắc chắn Cửu Đĩnh khi trở về, nhất định sẽ nói với chàng chuyện này, ha ha ha ha, Tướng Công, ta đoán đúng phải không?”


Đúng, chết tiệt

rất đúng, Nhan Hi nghĩ được, Đào Tiểu Vi lập tức cũng nghĩ đến được,

không phải nàng quá thông mình, hoàn toàn là bởi vì … Tô Bối Nhi làm

việc cũng quá lộ liễu đi, ả chỉ còn kém một bước là viết ra bảng, treo

trên ngực mà bố cáo thiên hạ thôi.


Đào Tiểu Vi cười tủm tỉm, đôi

mắt trong suốt nhìn hắn tinh nghịch, “Gia, ngài có chút cảm động nào

không, dù sao vị quốc sư kia cũng là một đại mỹ nhân độc nhất vô nhị,

tướng mạo tốt, võ công lại cao, địa vị cũng hiển hách, nữ quốc sư của Lỗ quốc a, nói ra thật rất hãnh diện, khó có nhất chính là người ta đối

với chàng cũng có tình ý, thắm thiết như Băng Sơn Liệt Địa, sông cạn đá

mòn. . .”


Càng nói càng kỳ cục, hình như có một mùi dấm chua nồng nặc bay quanh Nhan Hi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận