Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Mà lúc này trong quân trướng Yến quân, Đào Tiểu Vi sai

người chuẩn bị một chậu than đặt ở giữa phòng, phía trên lớp than là một loạt xương heo, bên trên nữa là nhiều khối thịt được cắt nhỏ, còn có cỏ thơm, tất cả tạo thành hương vị tuyệt hảo. Từ buổi sáng cho đến trưa,

hương thơm bay tứ phía, làm cho tay ai cũng phải đại động.(Loại hình

thịt nướng nhỉ ^^)


Chờ Nhan Hi thảo luận quân vụ trở về, trên bàn nhỏ đã sớm chuẩn bị cơm

nước, ở giữa còn có thịt nướng than thơm không thể tả, hận không thể

được ăn nhanh hơn.


Nhan Dung nắm tay Trúc Diệp Đồng cười hì hì tiến đến bàn cơm, để biểu

thị mình không phải đến ăn tay không, bọn họ còn mang đến một ít dưa

muối trộn ớt, —— đó là sở trường của Trúc Diệp Đồng, quá trình làm cực

kỳ phức tạp, mỗi lần chỉ có một ít, Nhan Dung đem thành bảo bối cất giữ, ai tới cũng không mang ra đãi.


Trừ nó ra, Trúc Diệp Đồng còn chỉ Đào Tiểu Vi làm mức mơ, chua chua ngọt ngọt, rất ngon để làm món khai vị.


Nhan Hi không hề hé răng chỉ cúi đầu ăn, ra tay cực nhanh, Nhan Dung

cũng không cam tỏ ra yếu kém, ít nói chuyện, miệng thì căng phồng, chỉ

sợ ăn ít hơn một khối thịt. Trúc Diệp Đồng cùng Đào Tiểu Vi bèn nhìn

nhau cười, hai người kia giống hệt tiểu hài tử, ăn cũng phân cao thấp,

Vì vậy Đào Tiểu Vi lại lần nữa gắp thức ăn đặt vào chén của Trúc Diệp

Đồng, hai nữ nhân ăn cơm cũng không nhiều, thêm một khối thịt như thế

cũng là đủ rồi.


Dùng xong bữa trưa, Nhan Hi cùng Nhan Dung cũng không nghỉ ngơi, lập tức đi ra ngoài, Đào Tiểu Vi cùng Trúc Diệp Đồng chưa bao giờ hỏi qua bọn

họ làm gì, mặt khác dù bọn họ có nói, các nàng cũng là không hiểu, đơn

giản là tám chuyện với nhau, miễn cho khi tướng công trở về, sẽ không

phải chịu cực hình, chịu đựng tiếng huyên náo của các nữ nhân.

phải chịu cực hình, chịu đựng tiếng huyên náo của các nữ nhân.


“Đệ muội, thân thể đã khôi phục tốt rồi, thế nào mà đã mấy tháng qua,

bụng vẫn không có tin tức gì ?” Trúc Diệp Đồng tiện tay móc ra bình mơ

chua, lấy một viên nhét vào trong miệng, vị chua của nó làm nàng phải

chau mày.


Đào Tiểu Vi sắc mặt ửng đỏ, ngượng ngùng nói, “Loại chuyện này phải tùy

duyên, cưỡng cầu không được.” Học Trúc Diệp Đồng nàng lấy ra một viên

đưa vào miệng, nàng cố nén mới không có lập tức nhổ ra, khuôn mặt nhỏ

nhắn nhăn lại rất đáng yêu, Đào Tiểu Vi rùng mình một cái, “Thiên a,

chua thật, nhị tẩu, tẩu như thế nào có thể nuốt trôi?”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận