Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Ngũ quốc liên minh đã rõ là do Lỗ quốc, Triệu quốc, miền

bắc Trung quốc, Chu quốc cùng liên hợp của bộ lạc Ngũ Đố tạo thành,

cũng có vài người của Tề quốc và Ngụy quốc trà trộn vào đó, nỗ lực tìm

kiếm cơ hội phục quốc.


Từ sau khi Nhan Hi mang binh tiếp viện, hầu như mỗi ngày trong doanh của ngũ quốc liên minh đều cãi nhau, chỉ vì lý do ai sẽ

mang quân ra trận trước. Trước đó, Tề Túc được ngũ quốc hợp lực đưa vào quân doanh của Yến quốc đã bị trói thành cái bánh chưng, bị trả về với toàn thân đều là thương tích, Nhan Hi đứng trên cửa thành, miệng nhếch thành đường cong tạo thành tia cười đắc ý, toàn thân hắn phát ra khí

chất quý tộc, đứng ở đối diên giơ ngón giữa lên.


Đội quân của Yến quốc, mấy nghìn người đồng loạt học

theo động tác của Nhan Hi, tất cả liền giơ vô số ngón giữa lên tặng cho ngũ quốc liên minh.


Đây là loại vũ nhục cực kỳ hiếm thấy, bị địch nhân thẳng thừng khinh bỉ, không xem ra gì. Điều này ngay cả binh lính bình

thường của liên minh ngũ quốc cũng phải xấu hổ đến mặt mày đều đỏ gay,

thường của liên minh ngũ quốc cũng phải xấu hổ đến mặt mày đều đỏ gay,

tất cả họ đều là nam tử hán có tâm huyết, theo chủ tướng lặn lội đến

nơi xa xôi này, còn chưa có một hồi ra trận oanh oanh liệt liệt, đã bị

kẻ địch chỉ vào mũi khinh thường, thực sự là so với cái chết trên chiến trường còn khó chịu hơn gấp nhiều lần.


Sau sự kiện “Chỉ thẳng ngón tay giữa”, khí thế Yến quân

tăng vọt, mỗi ngày đều khí phách hiên ngang hùng dũng oai vệ đi tuần

thành, trái với đám binh lính của liên minh ngũ quốc, tựa như sương mù

phát ra, có khí mà không có lực, buồn bã ỉu xìu.


Vì vậy, liên minh ngũ quốc lần thứ hai triệu tập, thương lượng việc xuất binh, để phấn chấn quân tâm việc cần làm cấp bách của

bọn họ là đem về thắng lợi, bằng không nhìn vào tình hình hiện tại,

không cần chờ Nhan Hi đến giết, bọn họ bên này sẽ tự mình đã tan bốn xẻ năm.

không cần chờ Nhan Hi đến giết, bọn họ bên này sẽ tự mình đã tan bốn xẻ năm.


Nghe xong một tràn từ phẩn nộ của Tướng miền bắc Trung

Quốc Hách Bạt, các quan văn của Triệu quốc không chút hoang mang cầm

quạt lông phe phẩy, ôn hòa nói: “Nếu Tướng của miền bắc Trung Quốc Hách Bạt có huyết khí như vậy, không bằng ngài đem binh cường tướng mạnh

của miền Bắc Trung Quốc ra trận đánh đi, nếu thắng, công lớn sẽ thuộc

về các ngài.”


“Nói vậy là ý gì, ngũ quốc liên minh đâu chỉ có một, dựa vào cái gì các ngươi dám sai bảo các huynh đệ miền Bắc trung Quốc ta,

các ngươi là cái loại sợ chết, là cái dạng nhu nhược sợ uy danh của sát thần đến tiểu ra quần còn dám bảo chúng ta đi tiên phong?” quan văn

của miền bắc Trung Quốc bên này cũng không phải ngồi không, mỗi ngày

trên triều đình các nước đều cãi nhau, công phu mồm mép được tôi luyện, thanh âm nhuần nhuyễn như gió lửa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận