Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Tề Túc nuốt một ngụm nước bọt, vốn bởi vì Nhan Hi vào mà

khẩn trương đến quên cả thân thể đang đau nhức, giờ như lại hỏa hỏa lạt

lạt đông đứng lên, những nơi roi ớt cùng roi thấm nước muối đi qua, nỗi

đau đều không giống nhau, cả hai hợp lại làm thân thể hắn càng đau đớn,

cũng chia không rõ là chỗ nào tốt hơn.


Chỉ những thống khổ này hắn đều không chịu nổi, càng không muốn như Nhan Dung nói, thấy được mười tám bàn cực hình của Yến quốc, cho dù chỉ là

tưởng tượng, da đầu Tề Túc cũng đã tê dại.


Hắn là hoàng tử, không phải võ sĩ, cho nên hắn tuy có một thân ngông nghênh, nhưng vẫn chịu không nổi đau đớn.


Cũng được, nói đến thực lực Yến quốc hiện nay, sợ là đã sớm tra được bí

mật Tề quốc cực lực ẩn dấu, muốn giấu cũng không được, nếu hắn đã tuột

mất cơ hội, như vậy người khác cũng đừng tưởng đơn giản như vậy mà đạt

thành tâm nguyện.


Nghĩ thông suốt, Tề Túc cũng không lại cố ngụy trang cao ngạo bất khuất

của một tề quốc Hoàng Tử, hắn trừng mắt hỏi Nhan Hi, “Chỉ cần ta nói ra, ngươi dám bảo đảm không giết ta sao?”


Nhan Hi gật đầu.


“Vậy có thể nể mặt muội muội mà phóng ta sao? Muội phu?” Tề Túc được một tấc lại muốn tiến một thước.


Nhan Dung lại bị một tiếng xưng hô thân mật này làm toàn thân nổi da gà, trừng Tề Túc, ngực nói thật đúng là vua không biết xấu hổ, không người

nào có thể so sánh a.


Chẳng sao, Nhan Hi nghe thế, đôi mắt hắc bạch phân minh trái lại tràn đầy sát khí.


Nhan Dung phi thường hiểu rõ thất đệ hắn, che miệng cười trộm, dùng âm

lượng mà tất cả mọi người có thể nghe được mà nói thầm, “Thực sự là

không muốn sống nữa, nói ai không nói cư nhiên nói đến Vi Vi, chẳng lẽ

không muốn sống nữa, nói ai không nói cư nhiên nói đến Vi Vi, chẳng lẽ

thật sự dễ quên như vậy, trước đó không lâu còn đem độc dược a, tuyệt tử hoàn a và vân vân nhiều thứ muốn muội muội mưu hại trượng phu, lúc này

lại chẳng biết xấu hổ nói ra quan hệ thân thuộc, ngươi mặc dù muốn dùng

Vi Vi, còn không hỏi thất đệ ta có chịu hay không, không cần hỏi ngươi,

liền trực tiếp đem ra ngoài chém.”


Tề Túc cũng biết lợi hại, không đợi Nhan Hi lại tản ra sát khí, hắn nhu

thuận nói rất nhanh, “Sau khi phụ hoàng băng hà, huynh đệ chúng ta mười

mấy người rày đây mai đó, tuy rằng đứng ở phía chống đối nhưng đều tự

mình bôn tẩu, không phục tùng kẻ địch của ngươi. Trước đó vài ngày, nữ

quốc sư Lỗ quốc tự mình tìm tới, ngay mặt đáp ứng, chỉ cần ai có thể

thuyết phục Đào Tiểu Vi ăn vào Tuyệt Tử hoàn, rồi Nhan Dung dùng Nhạn

Đãng Sa, thì có thể dùng binh lực cùng tài lực của Lỗ quốc phục quốc,

quốc sư Tô Bối Nhi sẵn sàng tương trợ.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận