Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Ô ô ô, mông đau quá.


Nhan Hi căn bản là không muốn hạ thủ lưu tình mà, trên thực tế, hắn có ý định muốn cho Đào Tiểu Vi nhớ kỹ giáo huấn lần này, từng cái từng cái

đánh mạnh trên mông nàng, còn dùng âm điệu cứng nhắc đếm từng cái, thẳng đếm tới ba mươi, hắn mới dừng lại bàn tay.


Đào Tiểu Vi hô khóc giãy dụa, cầu xin tha thứ, Nhan Hi không để ý tới,

thậm chí lực tay cũng không giảm bớt, đánh xuống không chút lưu tình.


Vì vậy, cái mông của tiểu vương phi hoa lệ lệ sưng phồng, khóc mệt mỏi,

khóc nức nở ghé vào trên nhuyễn đệm, mỗi lần trở mình cái mông đều đau

nhức.


“Hảo hảo tỉnh lại.” Nhan Hi lưu lại bốn chữ, tinh thần cũng thoải mái,

hắn sải bước tiêu sái đi ra ngoài, để Cửu Đĩnh đứng ở cửa canh giữ, ai

cũng không cho đi vào, lưu lại Đào Tiểu Vi một mình nằm trên giường. Về

phần hắn, cơn tức mới tiêu một phần ba, còn hơn phân nửa chưa giải, nhu

cầu cấp bách bây giờ là tìm người phát tiết một phen.


Nhan Dung cùng Trúc Diệp Đồng trốn chậm, bị Nhan Hi đột nhiên đi tới bắt gặp, không thể làm gì khác hơn là một người nhìn trời một người nhìn

đất, giả dạng làm như tình cờ gặp mặt.


Nhan Hi lạnh như băng nói, “Nhị ca, nhìn vui và sảng khoái không?”


Cười gượng gật đầu, còn không sợ chết vuốt râu hùm, “Xong rồi à.”


“Bồi tiểu đệ gặp thập tứ hoàng tử của tề quốc, như thế nào?” Như tinh

quái nói một câu, Nhan Hi tự nhiên không hề hổ thẹn bắt đầu sai việc.


Hơn nữa cái loại ánh mắt này rõ ràng là không được phép cự tuyệt, không đợi Nhan Dung gật đầu, hắn đã sải bước đi trước.


Nhan Dung vỗ vỗ tay nhỏ bé của Trúc Diệp Đồng, “Tiểu đồng đừng lo, nàng

về doanh trướng trước chờ ta, cơm tối ăn trước đi, ta cũng không đói

bụng lắm, ta bồi thất đệ đi một chút sẽ trở lại.”


Trúc Diệp Đồng quay đầu lại nhìn sang Cửu Đĩnh là gương mặt dị thường

nghiêm túc, biết là vô luận như thế nào cũng không gặp được Đào Tiểu Vi, nên thuận theo gật đầu, cách xa quân trướng mà đi về nơi ở.


“Thất đệ, ngươi chờ một chút a, đi nhanh như vậy làm cái gì?” Nhan Dung

khoa trương oán giận một tiếng, một hai chạy vượt qua, vừa đi vừa hỏi,

“Thế nào, huấn thê cảm giác như thế nào? Có cảm giác của một đại nam

nhân không? Có phải có một loại cảm giác vui sướng cao cao tại thượng?”


Mắt liếc nhìn hắn, “Nhị ca, nhị tẩu ngay trong lều, ngươi không ngại qua ‘Huấn’ một chút, tự mình kiểm chứng.”


Nhan Dung cười hì hì lắc đầu, “Khó mà làm được, Tiểu Đồng là thê tử yêu quý của ta, thế nào có thể xuống tay?”


“Muốn ta hỗ trợ sao?”


“Quên đi, ngươi nghỉ ngơi, chuyện này không nhọc phiền.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận