Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


"Các ngươi đều lui xuống phía dưới đi." Nhan Hi bình thản gật đầu, giống như bình thường, phất tay ra lệnh cho người thối lui. Chờ quản gia đi tới cửa thì hắn mới tiếp thêm một

câu, "Quản gia, ngươi làm rất tốt, bọn hạ nhân đều làm tốt."


Trên mặt bọn họ lập tức ức chế

không được mừng rỡ, bọn họ được Gia khích lệ, Vương gia bình thường

không thích nói chuyện, hôm nay lại cũng nhịn không được xuất khẩu khen

ngợi, bọn họ vui đến có thể bay lên được.


"Thất đệ, ngươi chuẩn bị lúc nào

vào cung diện thánh?" Nhan Dung đem khăn tay nhỏ bé trở lại ngực, chuyện vừa rồi hắn nghe toàn bộ, cũng chỉ có thể thở dài, trong lòng đã biết

rồi, Nhan Hi trong lòng luôn luôn còn có một tia tình cảm phụ tử, nay

cũng triệt để bị chuyện quản gia bẩm báo trừ khử sạch sẽ.


Hiện tại liền hắn cũng không có lời nào để nói, trong đầu những từ ngữ vì phụ hoàng giải vây cũng nghĩ không ra.


Quá đáng, biết Nhan Hi rời kinh,

lập tức ban chỉ sắc phong Vương phi người ta làm Hoàng phi, còn phái tới kiệu nghĩ tiếp người vào cung ngay, trực tiếp gạo nấu thành cơm để Nhan Hi chỉ có thể giương mắt nhìn, ngậm bồ hòn làm ngọt. Không nghĩ rằng,

Nhan Hi vốn là đã có trong đầu ý nghĩ rời kinh, không bao giờ trở về,

Đào Tiểu Vi cũng đã mang đi theo, hoàng đế tạo ra một khoảng cách, lúc

này mới hiểu được hậu quả nghiêm trọng, lại lập tức chém giết thái giám

truyền chỉ không may kia, đem hai chữ Hoàng phi đổi thành Vương phi, lại một lần nữa viết thánh chỉ, giấu đầu hở đuôi.


Chỉ tiếc, Nhan Hi cũng không phải

kẻ ngu si, điểm nhỏ ấy, nghĩ một chút cũng đoán được sự thực, huống hồ

ngày đó tuyên chỉ, bọn họ cư nhiên còn mang theo long kiệu của hoàng đế

đi tiếp người, mặc dù là thánh chỉ sửa thì như thế nào, thực sự cũng

giấu diếm không được ai. Quản gia, người gác cổng, thị vệ, những người

này đều có thể thấy rõ, tưởng giấu được Nhan Hi, thật sự rất buồn cười.


Hiện tại, không chỉ Nhan Hi trái

tim đã băng giá, liền Nhan Dung cũng lười khuyên giải. Hỏi Nhan Hi khi

nào vào cung, bất quá là Nhan Dung muốn làm gì đều biết rõ, về phần Nhan Hi trong lòng dự định như thế nào, hắn cũng không thể nói được, chỉ có

thể mang toàn lực giúp đỡ, Nhan Dung cùng Nhan Hi, hai huynh đệ vẫn

cùng một mắc xích, từ thuở ở Tĩnh cung bắt đầu, dấu vết này đã thật sâu

ghi trong đáy lòng mỗi người.


Nhan Dung rất bình thản.


Nhan Hi cởi xuống nhuyễn kiếm, dùng khăn trắng sạch sẽ lặng lẽ lau chùi.


Quả nhiên là gió thổi mưa giông trước cơn bão.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận