Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Trong lòng bỗng hiện lên một cổ dự cảm bất an, "Thất đệ, ngươi. . . Ngươi dự định làm sao?" Nhan Dung thấp thỏm hỏi.


Ánh mắt thâm cừu làm người không

khỏi rùng mình, Nhan Hi lặng lẽ nhìn chăm chú vào hắn một hồi lâu, nhìn

kỹ đến Nhan Dung một lòng bất ổn.


Nhan Hi đột nhiên nở nụ cười, cười dị thường xán lạn, xưa nay môi mỏng chỉ nhếch ra một độ cung đẹp, nhưng nó cũng không thể làm bớt đi sát khí quanh năm trên người hắn.


Liền Nhan Dung cũng không quen với Nhan Hi có biểu tình lạ lẫm như vậy, thoạt nhìn thực sự hảo. . .kinh khủng! ! ! !


Lập tức, dáng tươi cười chậm rãi

thu hồi, hóa thành cười nhạt, một khoảng răng trắng lộ ra theo hai phiến môi tiếp xúc, tràn ra thanh âm âm trầm.


"Đệ phải đi con đường của mình."

Ngoài cửa sổ là một mảnh biển, đập vào mặt đều là mùi vị nước biển, có

điểm tanh, có điểm khổ, còn có điểm mặn.

điểm tanh, có điểm khổ, còn có điểm mặn.


"Ta cùng ngươi đi." Nhan Dung

dường như có chút hiểu ý Nhan Hi, hầu như là không chút nào chần chờ,

hắn tuyển chọn đứng ở phía sau đệ đệ.


Trọng trọng nhìn hắn, Nhan Hi

không có nói lời cảm tạ, cũng không nói thêm gì, hắn chậm rãi bước đi

thong thả về trước giường, một lần nữa cầm lên tay nhỏ bé của Đào Tiểu

Vi đang vô ý thức, "Ca đi ra ngoài đi, đệ muốn một mình cùng Vi Vi."


Nhan Dung gật đầu.


... ... . . . . .


Đào Tiểu Vi tỉnh lại thì đã là

buổi chiều ngày hôm sau, vừa mở mắt đã quên đi Nhan Hi râu ria xồm xàm

buổi chiều ngày hôm sau, vừa mở mắt đã quên đi Nhan Hi râu ria xồm xàm

đang nằm ngủ tại bên người, cánh tay ôm thắt lưng của nàng, nàng có thể

thoải mái dựa trong lòng hắn, gối đầu lên khuỷu tay hắn.


Nàng tươi cười, tay theo thói quen bao trùm lên bụng, trực giác như ý thức được có vật gì vậy rời bỏ nàng

đi, bụng lại khôi phục bằng phẳng như ngày xưa, đã từng hơi nhô cao

không còn nữa, mặc kệ nàng thế nào tìm, cũng không tìm được căn cứ hài

tử đã tồn tại.


Giữa hai chân lúc đó có chút gì đó chảy ra, từng chút từng chút từ thân thể chảy ra, Đào Tiểu Vi rốt cục ý thức được chuyện gì phát sinh, nước mắt đã rơi xuống.


Nhan Hi mở mắt. Lặng lẽ lau đi từng giọt nước mắt của nàng, "Đừng khóc, cũng không được thương tâm."


"Hài tử có phải đã…?" Nàng cấp thiết muốn từ trong miệng Nhan Hi phủ định đáp án.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận