Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


"Không muốn động." Nàng như trước

lười biếng, trở mình một cái cuộn lại lui vào bên trong giường, nhấc lên một góc chăn bông che kín đầu, đôi mắt chậm rãi nhắm lại.


Nhan Hi từ rương quần áo bên

cạnh, cầm lên xiêm y cho Đào Tiểu Vi, xốc lên chăn dựng lên thân thể mềm nhũn của nàng, kiên trì đem từng kiện quần áo phức tạp từng cái từng

cái mặc vào trên người nàng, "Vi vi, đó là chỗ rất đẹp, nàng không đi sẽ rất tiếc. Tuyền châu không phải nơi cuối cùng chúng ta dừng chân, cảnh

đẹp như vậy nếu như bỏ lỡ, lần sau sẽ không biết lúc nào mới có cơ hội

nhìn đến."


Không lay chuyển được hắn, Đào

Tiểu Vi không thể làm gì khác hơn là mặc kệ để Nhan Hi giúp nàng mặc

quần áo, Thiên Đồng canh giữ ở cửa lập tức tiến đến giúp nàng rửa mặt

sửa lại trang phục, kế tiếp, chọn trâm cài Đào Tiểu Vi thường ngày thích nhất, còn giúp nàng đánh thêm một chút phấn má, cả người lập tức trở

nên khác hẳn.

nên khác hẳn.


"Trang phục như thế chỉnh tề như vậy?" Đào Tiểu Vi nghĩ không ra tràng phục được mặc hảo là lúc nào,

dường như biết có người dựng lên nàng, nàng cũng còn chưa thanh tỉnh

hẳn.


"Phu nhân, người quả thật xinh

đẹp, nô tỳ sau này mỗi ngày đều giúp người trang điểm, ngày hôm qua Gia

mời tới ba bà đỡ có kinh nghiệm đến, các bà ấy mỗi người đều sinh hơn

năm hài tử, nghe họ nói nô tỳ biết là, thời gian mang thai, tâm tình nữ

nhân phi thường trọng yếu, nếu như nữ nhân mang thai mỗi ngày đều mi sầu mặt khổ, hài tử trong bụng cũng sẽ cảm giác được nga, như vậy khi hài

tử đi ra cũng trời sinh không thích nói cười, không có việc gì cũng chỉ

thích sầu khổ. Ngược lại, nếu như mỗi ngày đều vui vẻ, sẽ sinh nở thuận

lợi, hài tử sinh ra vô luận là nam hay nữ đều béo mập nộn nộn như đứa

lợi, hài tử sinh ra vô luận là nam hay nữ đều béo mập nộn nộn như đứa

nhỏ trên bức tranh này vậy." Đang nói, Thiên Sương từ bên ngoài đi vào,

trên tay còn cầm bức tranh hỉ, dán ở đối diện giường ngủ của Đào Tiểu

Vi.


Đây hình đứa nhỏ mập mạp cười ha hả lập tức làm gian nhà tăng thêm một tia vui mừng, mà trong mắt Đào

Tiểu Vi đã có ánh sáng lóe qua nhàn nhạt, tuy rằng nàng cố ý khắc chế

chính mình không nhìn tới tiểu hài tử trên bức tranh, nhưng không biết

sao con mắt lại không nghe lời, thế nào cũng đều không dời ra được.


Nhan Hi cùng hai người nha hoàn

làm bộ như không thấy được ánh mắt của nàng, bất quá họ có chút trao đổi bằng mắt, có thể thấy được là ba chữ "Có hiệu quả".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận