Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Hoàng đế nắm tay lại để lên ngự

án, hô hấp trầm trọng, dường như cực lực áp chế cái gì, hồi lâu mới chậm rãi mở mắt, mệt mỏi rã rời nói, "Đều lui ra đi, trẫm mệt mỏi."


Ba nhi tử đứng dậy thỉnh an, Nhan Hi lấy vai rộng che ở phía trước Đào Tiểu Vi, cắt đứt đường nhìn của hoàng đế cùng thái tử.


Hoàng đế thở dài, phất tay, tiểu thái giám thiếu răng vội vã vui vẻ đi phía trước dẫn đường, mở rộng

cửa, hầu hạ ba vị điện hạ rời thiên điện.


Nhan Hi, Nhan Dung cùng Đào Tiểu Vi sóng vai mà đi, thái tử theo không kịp tốc độ bọn họ, một đường chạy thở hổn hển đuổi theo, "Nhị đệ, thất đệ, các ngươi đã quay về kinh a,

nhất là nhị đệ, hai người chúng ta cũng đã thật nhiều năm không gặp,

không bằng để ta làm chủ khoản đãi, hãy đến phủ thái tử nâng cốc chúc

mừng không say không về, như thế nào?"


Ngữ khí rất chân thành, thái độ

vô cùng khiêm nhường, làm thái tử mà có thể đem tư thái hạ thấp như thế, phi thường không dễ dàng.


Đáng tiếc, Nhan Hi trong bụng

tất cả đều là cơn tức, muốn dựng lên phát tiết, hiện tại thực không muốn nhìn thấy người này. Vì vậy ôm lấy Đào Tiểu Vi bay vọt đi, cách đó

không xa là cửa cung, Cửu Đĩnh dẫn theo ngựa của Nhan Hi đang chờ ở sau

cửa.


Nhan Dung đứng lại, tự tiếu phi

tiếu nhìn thái tử, "Điện hạ, thần đệ không giống thất đệ, không chỗ nào

cố kỵ phi thân rời đi, đệ lưu lại vì hỏi ngài một việc, không biết thái

tử điện hạ có thể giúp một việc không?"


Thái tử cười thân ái, "Nhị đệ không cần giữ lễ tiết, ngươi và ta là huynh đệ, có cái gì nói cứ nói thẳng."


"Ta đây sẽ nói thẳng." Nhan Dung dáng tươi cười càng xán lạn, "Ngài là hoàng tử cao tuổi nhất trong

chúng hoàng tử, địa vị tối tôn quý, thái tử điện hạ, lần này đại hôn của Lão Thất, lý nên do ngài vì tình huynh đệ, mà đảm nhiệm công tác chuẩn

bị thức ăn của yến tiệc, đúng không?"

bị thức ăn của yến tiệc, đúng không?"


"Đó là tự nhiên." Thái tử có vài phần xấu hổ, nhưng lại không tốt để phủ nhận.


"Đã như vậy, đợi đến ngày Lão

Thất đại hôn, thật đúng là phải để đệ muội, tự mình dâng cho hảo ca ca

như huynh một ly trà." Nhan Dung ánh mắt sắc bén, mặc dù cười, nhưng lại uy nghiêm hùng hổ.


Thái tử liên tục gật đầu, trong miệng nói, "Đó là tự nhiên, tự nhiên."


Nhan Dung khoát tay lên vai thái tử, "Điện hạ nói như vậy ta đã có thể thay thất đệ yên tâm, nói cho

ngài một bí mật nhỏ, Nhan Hi hắn nha, tuy rằng thoạt nhìn như khối băng ngàn năm, nhưng kỳ thực nóng như lửa, thâm tình đối với đệ muội thực sự làm ta, nhị ca này cũng cảm động a,

điện hạ, liền người bên ngoài đều có thể nhìn ra, ai liếc mắt cùng đệ

muội, thất đệ sẽ ghen nga."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận