Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhớ tới hai mật hàm từ kinh thành

đưa đến, Đào Tiểu Vi nghĩ có chuyện gì mà nàng không biết đã xảy ra, đến tột cùng là cái gì, nàng lại không rõ, Nhan Hi không muốn để nàng biết

đến việc này, mới dùng “nam sắc” đến ứng phó, nàng vừa nghĩ há mồm hỏi,

đã bị hắn che lại miệng, tình cảm mãnh liệt một lúc, nên cái gì đều

không nhớ rõ.


Không thích hợp, trực giác nói

cho nàng biết, lúc này trở lại kinh thành, tuyệt đối không là lựa chọn

sáng suốt, hoàng đế cùng thái tử liên thủ muốn chèn ép hắn đi, nếu như

thuận theo ý bọn họ, vui vẻ tự đưa lên cửa, thật không biết đến tột

cùng, cái gì đang chờ Nhan Hi.


Đào Tiểu Vi trong đầu hiện lên

hình ảnh lúc còn rất nhỏ, thời khắc phụ hoàng yêu thương của nàng, không chút do dự mà dâng lên hai tỷ tỷ, để bảo toàn tính mạng của mình, mặc

hình ảnh lúc còn rất nhỏ, thời khắc phụ hoàng yêu thương của nàng, không chút do dự mà dâng lên hai tỷ tỷ, để bảo toàn tính mạng của mình, mặc

dù hoàng đế Tề quốc luôn mồm nói yêu thương nhất các vị công chúa, nhưng năm đó bị Nhan Hi mang đi, hắn cũng không nói được nửa câu.


Hay đây mới là hoàng đế, lúc

bình an bọn họ cũng có cảm tình, hiểu được như thế nào sủng nịch người,

thế nhưng, một ngày liên lụy đến ngôi vị hoàng đế, liền có thể trở mặt,

thê tử, nữ nhân đều có thể hi sinh, chỉ cần ngôi vị hoàng đế còn tại, vô số thê tử cùng nữ nhân cũng sẽ có lại được.


Thân tình hoàng gia, phía sau quyền lợi cao cao tại thượng, so với bất cứ tình cảm nào cũng đều bạc nhược như sợi chỉ.


"Vương phi, người vẫn là mau vào dùng bữa sáng đi, không thì một hồi sẽ cảm lạnh." Hắn dùng roi ngựa chỉ vào xa xôi phía trước, "Thành trấn gần nhất, cũng còn phải đi một ngày

hai đêm, cho nên trong khoảng thời gian này, ủy khuất người chịu khổ một chút, bất quá thuộc hạ sẽ tận lực để người nghĩ ngơi thư thích."


Đào Tiểu Vi mặt nhăn lại, nhíu chặt lông mày, làm Cửu Đĩnh kinh hồn táng đảm, vội vã nói.

Đào Tiểu Vi mặt nhăn lại, nhíu chặt lông mày, làm Cửu Đĩnh kinh hồn táng đảm, vội vã nói.


"Cửu Đĩnh, Vương gia cho ta ăn

cái gì, ta ăn cái đó, đây không quan trọng. Chỉ là, ta có chút lo lắng,

lúc này trở lại kinh thành, có thể phát sinh chuyện không tốt hay

không?" Nàng uyển chuyển hỏi, kỳ vọng Cửu Đĩnh sẽ nói thật, tiết lộ cho

nàng một ít tin tức, miễn cho trong lòng luôn bất an.


"Vương phi, việc này thuộc hạ

cũng không nói rõ được, bất quá người xem, nhị điện hạ đã quyết định

theo chúng ta về kinh, như vậy có chuyện gì lớn, cũng không làm khó được hai vị điện hạ đây, người chỉ cần chiếu cố hảo chính mình, an toàn bình an trở lại Duệ vương phủ, chuyện của Vương gia, Gia sẽ an bài thỏa

đáng." Trong mắt Cửu Đĩnh, tất cả đều là tuyệt đối tín nhiệm Nhan Hi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận