Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Nhan Dung còn muốn tiếp tục làm trò, không thể làm gì trước mặt Nhan Hi thì khi dễ Đào Tiểu Vi cũng rất vui.


Còn đang định há mồm, Cửu Đĩnh

từ ngoài cửa tiến tới, theo sau là một nam nhân, thân mặc quan phục tử

sắc, tay cầm binh khí, một tay kia cầm hộp gỗ sơn son, thấy Nhan Hi liền quỳ gối thi lễ, cung kính trình lên mật hàm, đã được niêm phong cẩn mật từ hoàng cung, "Thất điện hạ, đây là bệ hạ sai thuộc hạ, đi suốt tám

trăm dặm đưa tới."


Nhan Dung vừa nghe đến là người

trong cung truyền tới, lập tức thu lại thần sắc đùa giỡn, đôi mắt vừa

chuyển, liền cầm lấy tay Trúc Diệp Đồng đi ra ngoài, bên tai thê tử hắc sa nói thầm, "Đại sự không ổn, tránh mau a, không thôi một hồi,

tên quan truyền lệnh nhận ra ta, Lão Thất khẳng định sẽ không có lương

tâm, đem ta bán đứng đi, ta mới không cần vì phụ hoàng làm một quân cờ

bị sai sử."


Trúc Diệp Đồng tất nhiên là biết rồi tính tình của hắn, phàm là dính dáng đến hai chữ hoàng cung, ngoại

trừ thất đệ hắn, còn có Nhan Dung, cũng muốn cao chạy xa bay.

trừ thất đệ hắn, còn có Nhan Dung, cũng muốn cao chạy xa bay.


Cửu Đĩnh tiếp nhận mật hàm, đưa

đến tay Nhan Hi, phong ấn màu son hồng còn rất tốt, tất nhiên là không

có bị người mở qua, vung tay lên bảo kẻ khác lui ra, đợi bên trong còn

lại hắn cùng Đào Tiểu Vi, mới từ trong hộp lấy ra vài tờ giấy, lấy tốc

độ cực nhanh mà đọc.


Còn chưa xem xong, Cửu Đĩnh lại

đi vào, trong tay cầm một cái hộp nhỏ màu đen, "Gia, đây là người của

chúng ta đưa tới, vốn có quan truyền lệnh đang ở đây, thuộc hạ sợ bị hắn trông thấy, cho nên tạm thời an bài hắn ở gian nhà kế bên."


Nhan Hi gật đầu, sắc mặt ngưng trọng, hai hàng lông mày nhíu lại, "Đi mời nhị điện hạ tới."


"Gia, lúc quan truyền lệnh tới

thì nhị điện hạ đã mang theo Trúc cô nương lặng lẽ rời đi." Cửu Đĩnh

còn nhớ rõ, bộ dáng Nhan Dung lúc đó dường như là con hồ ly bị phỏng

còn nhớ rõ, bộ dáng Nhan Dung lúc đó dường như là con hồ ly bị phỏng

đuôi, cố gắng thoát thân.


"Đuổi theo, nói cho hắn đã có biến."


Cửu Đĩnh đi theo Nhan Hi đã lâu, vừa thấy đến chủ tử lộ ra biểu tình thận trọng như vậy, khẳng định là

có đại sự sắp xảy ra, lập tức không nói thêm lời vô ích, tự mình đi tìm

Nhan Dung.


Nhan Hi nhìn xong các bức thư

trong hộp gỗ hồng, lập tức mở hộp đen, từ bên trong lấy ra bức thư,

nương theo ngọn ánh nến nhìn, chỉ chốc lát, đã xem xong, khóe môi tràn

ra một tia cười, lãnh liệt âm trầm, trong bóng đêm u ám lại càng giống

ác thần từ địa ngục Tu La, uy nghiêm lãnh khốc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận