Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Thật nhiều ngày không nhìn thấy

Nhan Hi, trong khoảnh khắc nhìn thấy hắn, Đào Tiểu Vi mới phát hiện,

chính mình đúng là rất tưởng niệm hắn.


Nàng có thật nhiều, thật nhiều

lời muốn nói, đã nhiều ngày bị nhốt nơi thổ phòng (căn phòng đơn giản,

thô sơ), nằm suy nghĩ, nàng có hàng nghìn hàng vạn lời nói, nhưng trong

nhất thời toàn bộ đều đọng ở bên môi, nửa chữ cũng không đi ra.


Chỉ có thể si ngốc nhìn hắn, cánh

tay còn ôm bên hông hắn, nghe tiếng tim đập vững vàng của hắn, trong

lòng bất an đã dần bình tĩnh.


Thẳng đến Nhan Hi đem nàng, mang về khách điếm, mới nhẹ nhàng buông ra, tỉ mỉ kiểm tra mỗi một vị trí trên thân thể nàng, xác định Tô Bối Nhi,

không có thương tổn đến nàng, thần sắc đang buộc chặt mới thả lỏng.


"Ta còn tưởng rằng sẽ không còn

được gặp lại ngươi." Tựa ở bên cạnh hắn, Đào Tiểu Vi buồn bã nói, "Tô

được gặp lại ngươi." Tựa ở bên cạnh hắn, Đào Tiểu Vi buồn bã nói, "Tô

Bối Nhi nói, muốn đem ta dâng lên cho hoàng đế Lỗ quốc, ta có gì mà sao

lại coi trọng như thế đi, người xấu Tướng Công, ta không biết, nguyên

lai danh tiếng ngươi thật to a."


Nhan Hi trợn mắt nhìn nàng một chút, liền nhắm mắt lại, ngón tay thon dài xoa tóc nàng, như âu yếm con mèo nhỏ.


"Nhị ca ca, bọn họ thế nào còn

không trở lại, chúng ta thu thập hành lý trở lại kinh thành nga." Đào

Tiểu Vi thực sự có điểm sợ, sự điên cuồng của Tô Bối Nhi, nàng ta biểu

tình kiên quyết gây rối, đến giờ hồi tưởng lại, da đầu cũng đều tê dại.


Nâng tay xoa gương mặt tuấn dật

của Nhan Hi, nàng chưa phát giác, thì ra Nhan Hi suất đến như vậy, thỏa

mãn thở dài, "Tướng Công, Tô Bối Nhi thích ngươi đi."


Lúc này đây Nhan Hi không có

không lên tiếng, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, cúi xuống nhìn

nàng, "Đâu có chuyện gì liên quan tới ta?"

nàng, "Đâu có chuyện gì liên quan tới ta?"


Ách, theo hắn là không có quan hệ gì sao.


Thế nhưng Tô Bối Nhi thích, là hắn a, Nhan Hi tóm lại là thoát không được liên hệ.


Đào Tiểu Vi lo lắng nhất cũng là cái này, nàng luôn luôn lo lắng, hiện tại xuất hiện một Tô Bối Nhi bên

cạnh, nữ nhân to gan lớn mật, luôn làm theo ý mình, nàng ta thực sự dễ

dàng như vậy, để nàng rời đi, bỏ qua cơ hội duy nhất có thể uy hiếp đến

Nhan Hi sao? Nhan Hi lần này dùng kế điệu hổ ly sơn thành công, có thể

là nàng vận khí tốt, nếu như còn xảy ra một lần nữa, nàng có may mắn một lần nữa sao. Cho nên Tô Bối Nhi, nếu như không chịu hết hy vọng, trước

khi bọn họ rời đi Lỗ quốc, nhất định sẽ lại phái người đến ngăn cản.


Phiền não, Đào Tiểu Vi trở mình, lùi sâu thêm vào người Nhan Hi, rầu rĩ nói, "Ngươi làm chi tại trước

mặt nàng, biểu hiện ưu tú như vậy, hay rồi, bây giờ bị cô nương nhà

người ta theo đến, ta xem ngươi thế nào xử lý."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận