Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Đào Tiểu Vi không có chọn lựa, nàng nói cũng lười nói,

thanh âm Tô Bối Nhi lầm bầm cú như đang ru nàng ngủ, chỉ chốc lát, lông

mi thật dài liền hạ xuống, đầu cũng cúi ở trước ngực.


Nàng ngủ.


Một tia nước bọt trong suốt rơi xuống, nàng vô thức mân mê cái miệng nhỏ


nhắn, thuận thế lui đến cái gối đầu nhỏ, ở bên cạnh, tìm một tư thế

thoải mái, thỏa mãn ưm một tiếng, thân thể cuộn mình thành một đoàn, còn dùng chăn bông trùm lên cả đầu, ngăn trở ánh nến, Tô Bối Nhi vừa mới

châm lên.


Tô Bối Nhi hận nghiến răng, rốt cục vẫn nhẫn xuống xúc động, muốn tiến lên, đem nàng gọi dậy.


Chờ Tô Bối Nhi đi ra ngoài, đang “ngủ say”, Đào Tiểu Vi dường như không

có việc gì đứng lên, điềm điềm cười, lại bò lên trên ghế cao, ghé đầu

vào cửa sổ nhỏ, hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh.

vào cửa sổ nhỏ, hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh.


Nàng thực sự có thể bình tĩnh, xem như không có việc gì, đứng ở đây sao? Mới là lạ đi!


Nàng so với ai khác càng sốt ruột, thân là một con tin, đối mặt sinh tử chưa biết, tâm thế nào bình tĩnh được.


Đào Tiểu Vi chỉ là không muốn để Tô Bối Nhi chế giễu mà thôi. Nàng ta khẳng


định rất mong muốn nhìn thấy nàng sợ hãi, khóc gọi đòi về nhà, thế nhưng Đào Tiểu Vi hết lần này tới lần khác, không muốn nàng như ý.


Nàng ta can đảm đến trước mặt nàng, muốn cướp trượng phu, Tô Bối Nhi này thực sự là không biết nên lấy từ gì để hình dung.


"Người xấu, ngươi chừng nào thì tới đón ta a, nếu không đến, Vi Vi đều

biến thành tiểu phì trư." Cong môi, Đào Tiểu Vi quay đầu nhìn bóng cây,

lẩm bẩm nói, điều này làm nàng nhớ, mỗi lần cùng Nhan Hi giận dỗi, nàng

thích trốn trên cây, sau đó quản gia sẽ mang theo một đám người hầu,

thích trốn trên cây, sau đó quản gia sẽ mang theo một đám người hầu,

thất kinh đi tìm nàng khắp vương phủ, mà chỉ có Nhan Hi mới tài năng,

chỉ trong chốc lát đã đoán ra nơi nàng trốn, Cửu Đĩnh cùng Nhan Hi sẽ

đồng thời đi tìm nàng, thế nhưng, mỗi lần ôm nàng xuống tới trước, luôn

luôn là Nhan Hi.


Dường như bọn họ trong lúc đó, trời sinh đã có linh cảm vi diệu, hắn sẽ theo cảm giác chỉ dẫn, trong bóng đêm tìm được nàng.


Đáng tiếc lần này, Nhan Hi không có giống như trước, hắn đến muộn, để

nàng một người ở chỗ này, chẳng quan tâm, để nàng mỗi ngày bị cái gì nữ

quốc sư, mỹ còn hơn cả yêu tinh, đến uy hiếp.


"Nếu như ngươi không đến, ta sẽ thực sự đáp ứng Tô Bối Nhi, để nàng tìm

tới cho ta mười người thư sinh tuấn tú, trốn đến Giang Nam, tiêu dao

khoái hoạt, sẽ không gặp lại ngươi." Hừ, đừng tưởng rằng nàng không dám!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận