Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Lúc này bên người Nhan Hi đã có thêm một số lượng kha khá nửa đoạn thi thể, rất kỳ lạ là không ai tắt thở, đều còn tự mình nhìn

thấy trong mắt người khác sự sợ hãi của người phe mình, từ ánh mắt đối

phương họ có thể cảm nhận rõ ràng thảm trạng khi thân thể từ một phân

thành hai đoạn.


Thật là khủng khiếp, đây là chết mà còn không thể tiếp nhận được.


"Giết ta đi, van cầu ngươi cho ta một cái chết thống khoái."


Thanh âm thảm khóc hướng tới đồng bọn của mình còn đứng đó mà cầu xin, dường như ban chết cho bọn họ cũng là ban ân tái sinh.


Chém giết sau một hồi, đội trưởng tay phải phất lên, lệnh cho bọn thị vệ của hắn lui về phía sau, theo cá tính của Nhan Hi, chỉ có hắn đuổi theo người khác đánh, hắn đâu dễ dàng cho phép những tên vô liêm sĩ tới phá

hủy đại hôn của hắn có cơ hội chạy thoát, khóe môi lộ vẻ cười tàn nịnh,

thân thể cao to bỗng nhiên bay lên không, tiện đà một người chuyển ngoặt đánh về phía sau đội trưởng, "Nhanh như vậy dừng cuộc chơi sao?"


Đội trưởng phản ứng rất nhanh, tiện tay nắm lên trên mặt đất nữa đoạn

thi thể ở gần hắn che chắn, không để ý tới sự sợ hãi cầu xin, mà hóa

giải nhát kiếm của Nhan Hi, thừa dịp đó hắn tránh thoát một màn hung

hiểm, lúc này, trên người nhuyễn giáp đã bị mồ hôi lạnh tẩm ướt, thân

thể không khống chế được, run lên từng hồi.


Chỉ cần muộn một khắc, hắn lúc này cũng đã một phân thành hai mà nằm thê thảm trên mặt đất.


"Điện hạ, chúng ta mau bỏ đi, hắn hắn, hắn không phải là người a, hắn là Sát Thần, quá kinh khủng." Có tên thị vệ duy trì không được, ném vũ

khí trên mặt đất, ôm đầu mà kêu gào.


"Người đâu, bảo vệ điện hạ rút lui." Không đợi Lục Quyết trả lời, đã có

mấy gã thị vệ chạy đi trước hắn, tất cả hướng tới phía trước điên cuồng

chạy trốn, bên đó có mấy cái dây thừng từ phía trên Hoa cốc thòng xuống, thế nhưng ai cũng không ngờ tới, địa thế như vậy, muốn thế nào mới có

thể leo lên khi đằng sau còn có truy binh.

thể leo lên khi đằng sau còn có truy binh.


Thế nhưng, đó là đường sống duy nhất của bọn hắn, là người đều muốn

sống, bản năng sinh tồn để cho bọn họ, dù biết rõ đó có thể cũng là một

tuyệt lộ, nhưng vẫn ra sức muốn đi vào thử vận may.


Thắng bại đã phân, Nhan Hi bình tĩnh lạnh lùng ở phía sau từ từ tiến

đến, đi qua một người, nhuyễn kiếm đồng thời hạ xuống, trên mặt đất cũng có thêm một nửa đoạn thân thể thảm khốc của người Lỗ quốc.


Nhan Dung phiền muộn nói, "Các ngươi đúng là một đám không dùng được,

không phải tới bắt Lão Thất sao? Hiện tại thế nào lại bị người ta đuổi

theo, còn mình thì chạy trốn a? Dừng lại cùng hắn liều mạng thử xem, như vậy còn gì là anh hùng hảo hán. Nhị hoàng tử Lỗ quốc, hài của ngươi rơi rồi a, ai, thật khó nhìn, ngươi mà là hoàng thất quý tộc a, phải nhớ

bảo trì phong độ chứ."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận