Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Một đêm, người uống say thì ngủ rất sâu, người không có say thì cứ nằm trằn trọc mãi.


Như vậy cũng tốt, người thanh tỉnh luôn luôn phải nghĩ nhiều thứ.


Cho nên tới tảng sáng, Thiên

Sương cùng Thiên Đồng vội tới giúp Đào Tiểu Vi trang điểm thay trang

phục, cả hai đã nhìn thấy Nhan Hi hai mắt lộ quầng thâm một mảnh, cực kỳ không hợp với khí chất của hắn, mà Đào Tiểu Vi lại là còn ngáp ngắn

ngáp dài, con mắt cũng đều mở không ra, phải do Thiên


Sương cùng Thiên Đồng mỗi người một bên đỡ đến trước bàn trang điểm.


Hai người chưa từng có trạng thái của người sắp tiến hành đại hôn.


Thân là chủ tử thật là tốt số

mặc dù là tinh thần như đi vào cõi thần tiên nhưng cũng sẽ có gia nô

trung thực tận tâm chuẩn bị tốt tất cả. Nhan Hi đã mặc vào áo bào dành

cho tân lang, lúc này mới khoan thai, chậm rãi từ trong phòng ngủ đi

cho tân lang, lúc này mới khoan thai, chậm rãi từ trong phòng ngủ đi

tới, đối diện căn phòng không xa là một gốc cổ thụ thật lớn, gốc cây vô

cùng to lớn, mấy người gia đinh nối tay ôm cũng không vây quanh hết cả

gốc, mà dưới gốc thụ, còn có một nam nhân khí thế, sương đã làm ướt tóc, tay chân thì cứng ngắc, có khí vô lực mà ngủ gật.


Chỉ thấy hắn một tay cầm bầu

rượu, tay kia chống thắt lưng, một chân gác lên gốc cây, một chân khác

đang chống đỡ toàn bộ thân thể đã run nhè nhẹ, cũng bởi vì tối hôm qua

nhiều lời mà bị Nhan Hi định ở chỗ này thưởng thức một đêm phong cảnh,

không ai khác là nhị hoàng tử Nhan Dung.


Không nói một lời, Nhan Hi thậm chí quên nhắc nhở, chỉ nhanh như gió, liền điểm trên người hắn mấy chỗ đại huyệt.


Rắc, thân thể được giải trừ lập

tức phát ra tiếng vang quỷ dị, thân hình lung lay sắp đổ, chân mềm nhũn

đã tê liệt ngã xuống, Nhan Dung bất ngờ cả người té ngã, làm nát một

mảnh hoa cỏ.

mảnh hoa cỏ.


"Ai u, đau chết mất." Nhan Dung

nữa mơ nữa tỉnh lấy lại tinh thần, lầm bầm dùng sức xoa hai chân, "Lão

Thất, ngươi lại như thế đối đãi thân c aca của ngươi, cũng quá độc ác a, ngươi không sợ ta bị sài lang hổ báo trong núi ăn mất sao?"


"Ở đây không có dã thú." Nhan Hi cứng nhắc trả lời, "Hơn nữa có thị vệ tuần tra, ngươi không cần lo lắng."


"Nhắc tới thị vệ ta lại phát

hỏa, ngươi thế nào đem những người đó huấn luyện đều giống hệt ngươi như vậy, người nào cũng như là từ hầm băng lớn lên? Ta gọi bọn hắn cởi bỏ

huyệt đạo cho ta, cư nhiên không ai giúp, lảo đảo ở trước mặt ta đi qua

đi lại, một đám không có một ai tốt bụng nghĩ giúp ta một chút, tốt xấu

gì ta cũng là một hoàng tử a, đến chỗ ngươi thì một điểm địa vị cũng

không có." Nhan Dung phát hỏa nhưng cũng không thấy lớn lắm, bởi vì một

đêm đứng như thế liền khí lực tức giận cũng không có.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận