Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Ba người lại đi trở về Liêu thành, Cửu Đĩnh đã tìm một tiểu viện không lớn lắm trụ lại.


Nhan Hi đi sớm về muộn nên Cửu Đĩnh bị bắt lưu lại hầu hạ bên cạnh Đào Tiểu Vi.


Miễn cho không phải nàng trốn đi mà là bị người cướp đi.


Cửu Đĩnh đối với việc lần này

nơm nớp lo sợ, không phải nói Đào Tiểu Vi có bao nhiêu khó khăn để hầu

hạ nhưng thật sự là bị khẩu khí khi hạ lệnh của Nhan Hi dọa không nhẹ.


Nếu như có nửa điểm sai lầm liền muốn hắn đem đầu tới gặp.


Đào Tiểu Vi rời khỏi vương phủ,

không bị quản thúc, dần dần hiện ra thiên tính hoạt bát, một hồi nhìn

lén chim non trên cây, một lát lại muốn nấu dược thiện, chơi vài ngày

tâm tình linh hoạt hẳn lên, đối mặt với thế giới bên ngoài tràn ngập

hiếu kỳ.


Không có sự đồng ý của Nhan Hi,

Cửu Đĩnh chỉ có thể ngăn cản, trăm phương nghìn kế mà mượn cớ không cho

Đào Tiểu Vi xuất môn, tuy rằng bọn họ đã đánh lạc hướng mọi thế lực chú ý đến Lỗ quốc, nhưng cũng khó bảo toàn bên trong thành còn tai vách mạch

rừng, vạn nhất không may đụng tới sẽ thêm phiền phức.


Đã muộn đến thời gian dùng cơm,

Đào Tiểu Vi oán hận đã nhịn vài ngày nay rốt cục bộc phát, "Vương gia

đâu, hắn đã ba ngày không trở về, bảo rằng mang ta đi lữ hành, thế nhưng chính hắn cái bóng cũng không gặp, Cửu Đĩnh, ta cũng muốn đi ra ngoài

ngoạn, ngươi không được ngăn cản, bằng không ta ngay cả ngươi cũng không nể mặt."


Nàng là đang dùng thân phận tiểu thư ra lệnh cho hắn, chống tay lên thắt lưng, hùng hổ trừng mắt với thị vệ nhỏ bé tội nghiệp.


"Tiểu thư, Gia đi ra ngoài là có việc, huống chi ở đây không phải là kinh thành, lại có người đang âm

thầm có ý đồ gây rối, vạn nhất xảy ra nguy hiểm, thuộc hạ có mười cái

đầu, cũng không đảm đương nổi cùng Vương Gia." Cửu Đĩnh trọng trọng thở

dài.


Từ trong lòng lấy ra bộ râu giả, Đào Tiểu Vi cười hề hề, "Cho ta một bộ nam trang, ta đem bộ râu này dán lên, đảm bảo không ai nhận ra ta."


Cửu Đĩnh không thể làm được gì,

thật lâu mới nói, "Tiểu thư, chúng ta chỉ đi một vòng bên ngoài, người

phẫn nam trang, hơn nữa người còn phải đáp ứng thuộc hạ là đi ra ngoài

tất cả đều nghe theo thuộc hạ."


Đào Tiểu Vi không chút do dự gật đầu đáp ứng, tâm tình vui vẻ đi vào phòng thay trang phục.


Một lát sau, một tên nam tử

không cao lắm, da ngăm đen, trên mặt còn có râu mép dài lôi thôi, từ

trong phòng đi ra, lông mày rậm lệch xuống dưới, một cặp mắt to như lưu

ly cũng bị râu tóc dài che khuất, quần áo lôi thôi đi tới bên cạnh Cửu

Đĩnh, đắc ý dạo qua một vòng, tận lực đè nặng tiếng nói hỏi, "Vị huynh

đệ này, nhìn qua rất tuấn tú lạicó dáng dấp phong lưu phóng khoáng a"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận