Bị Nhốt Vong Quốc Công Chúa


Thiên Sương đỡ Đào Tiểu Vi đang hoang mang lo sợ trở lại Tú lâu, nhìn nàng thất hồn

lạc phách mà ngã một chén trà nóng đưa tới tay nàng."Tiểu thư, người làm sao vậy? là vui mới vậy sao?"


Mờ mịt ngẩng đầu, đôi mắt không

có mông lung nhìn Thiên Sương, Đào Tiểu Vi ngây ngốc nói, "Thiên Sương,

đem tay ngươi cho ta mượn."


Ai u! ! !


Thiên Sương bưng cánh tay nhảy dựng lên, trên cổ tay trắng nõn mơ hồ hiện ra một loạt dấu hồng hồng.


"Tiểu thư, vì sao cắn nô tỳ a." Đau quá, Thiên Sương chu môi.


"Ngươi cũng đau?" Đào Tiểu Vi thất vọng cúi đầu nhìn mặt đất, "Vậy là không phải đang nằm mơ."


Đây là kích động gì đây, bất

Đây là kích động gì đây, bất

quá, nhìn Đào Tiểu Vi thần sắc thất thường, Thiên Sương cũng không dám

nhiều lời, "Tiểu thư, Gia đối với người rất tốt, từ nhỏ xem người như

bảo bối mà bảo hộ, ai sau lưng cũng đều suy đoán, một ngày nào đó Gia sẽ danh chính ngôn thuận mà bên cạnh người, chí ít cũng có thể làm trắc

phi, hiện tại không phải hoàn mỹ sao? Hoàng thượng tự mình tứ hôn, hơn

nữa, người là chính phi, địa vị như mọi người dự định đã tốt hơn rất

nhiều a."


Thần sắc không có vui vẻ, Đào

Tiểu Vi nắm tay thật chặt, "Thiên Sương, tại sao có thể như vậy, ta cho

tới bây giờ chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày gả cho Vương gia."


"Vậy, hiện tại cũng không phải

muộn màng gì, không phải ngày mai sẽ kết hôn, hơn nữa Vương gia là người rất quen thuộc, người nên lợi dụng trước đại hôn chậm rãi thích ứng,

rất nhanh người sẽ nghĩ gả cho Vương gia chúng ta thật sự là chuyện rất

rất nhanh người sẽ nghĩ gả cho Vương gia chúng ta thật sự là chuyện rất

tốt." Thiên Sương đang bưng mặt cười toe toét.


"Thực sự có thể chứ?" Nàng ghé

vào bàn chống tay lên mặt, híp mắt nhỏ giọng nói, "Ta nghĩ cũng là lạ,

ta cùng Vương gia cư nhiên bị hoàng thượng tứ hôn? Người xấu biến thành

trượng phu, ta biến thành Vương phi?" Nàng đột nhiên dùng sức tháo xuống mái tóc dài thắt trên đầu, ngọc sai trâm gài tóc đều rơi trên mặt đất,

"Ta không tiếp thụ được, ta vô pháp tưởng tượng, trời ạ, ai tới lay tỉnh ta, đó là mộng, nhất định điều không phải thực sự."


Thiên Sương càng hoảng sợ nàng vội vã hô gọi tên tỷ tỷ, Thiên Đồng từ ngoài tú lâu chạy vào, nắm tay nhỏ bé lạnh lẽo của Đào Tiểu Vi, "Tiểu thư, người làm sao vậy? Tóc làm sao vậy? Đừng sợ, cho nô tỳ xem."


Tiểu cô nương ôm chầm lấy thắt

lưng Thiên Đồng, oa oa một tiếng khóc lớn lên, "Bọn họ muốn ta gả cho

Người xấu, ta.. ta, ta sợ a!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận