Bệnh Vương Tuyệt Sủng Độc Phi




Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.


Đến gần, Nhạc Sở Nhân nhìn lướt qua thi thể huyết nhục mơ hồ kia, thoạt nhìn có vẻ là Đông Vương, đúng là bị đập chết. Thế nhưng tiểu tử này có thể đào được ra, thật sự không đơn giản.


“Ngươi đã tìm thấy Đông Vương, không biết vảy rồng kia có tìm thấy được không? Nếu như ngươi đưa vảy rồng đó cho ta, ta có thể để ngươi sống lâu thêm vài ngày.” Nàng nhấc chân đá Triệu An Dương, tiểu tử đó rốt cuộc cũng có phản ứng, thân mình nhỏ bé nhanh nhẹn né tránh, xoay một vòng rồi sau đó trừng mắt nhìn chằm chằm Nhạc Sở Nhân, khuôn mặt không đáng yêu cũng chẳng tuấn tú kia nhìn có vẻ hơi khiếp người.


Nhạc Sở Nhân cười cười, lui về sau từng bước từng bước, cho đến khi đứng bên cạnh Phong Duyên Thương mới dừng chân lại: “Ta có thể nghiền ngươi thành tro, ngươi có tin không?”


Ánh mắt Triệu An Dương vẫn không thay đổi, cứ như vậy lạnh lùng nhìn nàng, sau đó mở miệng đáp lời: “Ta muốn ăn trái tim của ngươi.” Vẫn là khuôn mặt của một đứa trẻ, nhưng thần sắc trên mặt lại âm tàn khủng khiếp. (MTLTH.dđlqđ)


“Ta muốn trái tim của ngươi, bọc màng bên ngoài, sau đó ném vào lò lửa. Tiếng lách cách đó, khẳng định rất êm tai.” Lời nói của Nhạc Sở Nhân rất ác độc, cố tình khi nàng nói những lời này, khuôn mặt mỉm cười rất xinh đẹp.


Triệu An Dương nghiến răng, hắn không phải là người không có cảm xúc, hơn nữa cảm xúc của hắn so với người thường lớn hơn nhiều, có thể lớn gấp đôi. Hắn nghiến răng đến chảy cả máu.


Nhạc Sở Nhân cười vui vẻ, nàng lui về sau vài bước, để một mình Phong Duyên Thương đứng lên phía trước: “Cần Vương Điện hạ, hôm qua bị thương quả thật là vũ nhục, hôm nay cho chàng báo thù đó.”


Phong Duyên Thương chắp hai tay vào nhau, phong độ nhẹ nhàng: “Đa tạ.”


“Không khách khí, mời.” Nàng vẫn tiếp tục lui về phía sau. Ước chừng mới lùi được ba bước chân, hai người kia đã lao vào giao thủ.


Công lực của Triệu An Dương không mạnh, nhưng thắng ở khinh công, hơn nửa vóc dáng hắn nhỏ, linh hoạt né tránh như cá trạch.


Phong Duyên Thương nội công thâm hậu, thế nhưng ra chiêu toàn đánh vào hư không, Triệu An Dương lẩn rất nhanh, hắn cũng có chút




Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận