Bệnh Chiếm Hữu


Editor + beta: Sel


Hôm nay Thời Ôn đến trường từ rất sớm, trong nháy mắt cô cảm thấy hoảng hốt, giống như chuyện đến sớm này là chuyện rất lâu trước kia.


Thời Ôn xách theo hai phần ăn sáng, từng bước từng bước một dẫm lên bậc thang, lúc thì đi nhanh, lúc thì thả chậm tốc độ, một lúc sau mới đi tới cửa lớp.


Trần Trì ghé vào trên bàn, vùi mặt vào cánh tay, chỉ dư lại một đầu tóc đen mềm mại.


Hình ảnh này đã lâu không thấy, khoé miệng Thời Ôn khẽ cong. Cô rón rén đi vào, sợ đánh thức cậu. Nhưng thiếu niên giống như vô cùng nhạy bén, cậu bỗng dưng ngồi thẳng dậy, ngoảnh đầu lại nhìn.


Tầm mắt hai người vừa vặn chạm nhau.


Cậu không chớp mắt mà nhìn cô.


Thời Ôn có chút ngượng ngùng, nhanh chóng đi tới chỗ ngồi, lúc đi qua bàn cậu còn tiện thể đặt bữa sáng xuống.


Kéo xong ghế dựa, lại buông cặp sách xuống, lúc Thời Ôn ngẩng đầu lên đã thấy trên bàn có một ly sữa đậu nành. Cô vươn tay cầm lấy, hơi ấm truyền vào lòng bàn tay, ngay cả trong lòng cũng thấy ấm áp.


Trần Trì nhìn động tác của cô lại nghĩ đến ngày hôm qua cô giữ lại cậu, sau đó còn nói thích cậu.


Cổ họng cậu khẽ nhúc nhích, rũ mắt giấu đi dày đặc tình tố.


Thời Ôn uống một ít sữa đậu nành, nhỏ giọng hỏi: "Mấy ngày vừa rồi anh có ăn sáng tử tế không?"


Động tác cắn bánh bao của Trần Trì hơi ngừng, sau đó lại tiếp tục: "Không."


Thời Ôn áy náy nhưng cũng cảm thấy tức giận.


"Bữa sáng rất quan trọng. Nếu không ai mua cho anh thì anh cũng phải tự đi mua. Phải biết chăm sóc bản thân thật tốt, nhớ chưa?"


Trần Trì hơi khẩn trương, ngước mắt hỏi:


"Em không phải bạn gái của anh sao?"


Thời Ôn đỏ mặt: "Đúng… Nhưng nếu có một ngày nào đó mà em có việc không thể tới trường học được, thì không phải anh sẽ nhịn đói à?"


Cậu nhìn hai má đỏ ửng của cô, cổ họng khô khan, gật đầu:

Cậu nhìn hai má đỏ ửng của cô, cổ họng khô khan, gật đầu:


"Anh biết rồi."


Thật ra Trần Trì nói dối, đã sớm được cô tạo cho thói quen ăn sáng nên bây giờ nếu một ngày không ăn dạ dày sẽ không chịu nổi. Gần nhà cậu mới mở một quán bánh bao, mấy ngày vừa rồi cậu đều ăn sáng ở đấy.


Hai người ăn xong bữa sáng, Trần Trì gom lại vào một túi sau đó ném vào thùng rác.


Thời Ôn thần thần bí bí rút một quyển notebook từ trong cặp sách ra:


"Muốn học cùng em không?"


Cô nhỏ giọng hỏi, trong mắt lập lòe chờ mong.


Trần Trì nhìn đến quyển sách Tiếng Anh quen thuộc kia thì thái dương liền phát đau.


Nhưng vẫn là đồng ý:


"Muốn."


Thời Ôn bật cười: "Buổi sáng trí nhớ tốt, chúng ta học Tiếng Anh đi."


Không biết thời gian vừa rồi Trần Trì có chịu ôn tập không? Có lẽ không.


"Vậy anh mau lấy notebook ra đi. Chúng ta ôn tập một chút."


Trần Trì đem bàn học kéo qua, khoảng cách được rút ngắn khiến đầu ngón tay cậu như bị điện giật mà tê rần.


Một vòng ôn tập kết thúc.


Thời Ôn dưới đáy lòng cảm thán.


Thiên tài đúng là không giống người thường, học một lần liền nhớ, căn bản không cần ôn tập.


Thời Ôn nâng má nhìn Trần Trì đang viết bài, cảm thấy nếu vụ nổ trường không phát sinh, cậu lên đại học sau đó sẽ tìm được một công việc thích hợp, khẳng định sẽ ưu tú hơn rất nhiều so với hiện tại.


Nghĩ đến chuyện này, cô lại tò mò hỏi: "Trần Trì, sau này anh muốn thi trường nào?"

Nghĩ đến chuyện này, cô lại tò mò hỏi: "Trần Trì, sau này anh muốn thi trường nào?"


Cậu không ngẩng đầu cũng không chút do dự trả lời: "Thi cùng trường với em."


Thời Ôn nhớ tới chuyện giữa Vương Đình và Đỗ Khải Trình liền lắc đầu: "Không được, thành tích của anh tốt như vậy, năng lực học tập cũng rất mạnh, nhất định có thể thi được trường đại học tốt nhất."


Trần Trì nhấc lên mí mắt, sắc mặt trầm xuống:


"Mới vừa yêu nhau mà em đã muốn bỏ rơi anh?"


Thời Ôn vội phủ nhận: "Không phải như vậy, anh đừng hiểu lầm."


Cậu nhấp môi: "Em ở đâu thì anh ở đây. Đừng hòng thoát khỏi anh."


Mặt Thời Ôn nóng lên, cô không tự nhiên xoa xoa, cúi đầu nhỏ giọng đồng ý: "Được rồi."


Vậy cô cố gắng thi vào trường đại học tốt nhất là được.


Thấy hai má cô ửng đỏ, Trần Trì nhìn không chớp mắt. Sau đó cậu chậm rãi ghé sát mặt vào, muốn nhìn cho rõ.


Rốt cuộc tại sao cô lại dễ đỏ mặt như vậy?


Thời Ôn cảm giác được Trần Trì cách mình càng ngày càng gần. Cô không biết cậu muốn làm cái gì, hơi ngạc nhiên nhìn qua, sau đó hai người đồng loạt cứng đờ.


Ai cũng không ngờ sẽ phát sinh loại sự tình này.


Thiếu nữ đầu nhẹ động, vô cùng trùng hợp, một nụ hôn dừng lại ở sườn mặt của thiếu niên.


Lúc Thời Ôn kịp phản ứng lại đã là vài giây sau, cô giống như lò xo bật trở về, ghé vào trên bàn đem mặt giấu đi.


Trần Trì nhìn đến vành tai cùng cố của cô phiếm hồng, ánh mắt biến thâm. Sau một lúc lâu, cậu khẽ nhếch miệng.


Vừa thơm vừa mềm, thật muốn hôn.


Học sinh bắt đầu tới lớp nhiều hơn, Trần Trì cũng đem bàn trở về chỗ cũ. Cậu cũng ghé vào trên bàn, lẳng lặng nhìn cô.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận