Bảy Năm Vẫn Ngoảnh Về Phương Bắc


Có người gõ cửa, thanh âm dè dặt, lịch sự.


“Vào đi!” La Trì lớn tiếng nói, rõ ràng đã bị giật mình bởi tiếng gõ cửa đột ngột vang lên ấy nên có phần không vui.


Một chàng trai đeo kính nho nhã bước vào, ôm theo một chồng tài liệu. Đó là Vương Nhuệ, người mới vào sở cảnh sát chưa lâu, tạm thời nghe theo sự sắp xếp của La Trì, thấy sắc mặt La Trì không tốt lắm, bỗng cảm thấy sợ hãi. Cậu ta lại cẩn thận liếc nhìn Lục Bắc Thần một cái, bất chợt rùng mình. Cậu ta luôn cảm thấy vị chuyên gia được mời từ ngoài về này lạnh như băng, không dễ gần gũi. Thêm nữa, lúc đó khi nhận vụ án của Tiêu Tuyết, vị giáo sư Lục này chỉ nói bốn chữ: “cốt nhục phân ly”.


Cái gọi là “cốt nhục phân ly” thực chất chính là bắt đầu một sự kiên nhẫn và sức chịu đựng cực lớn để hoàn thành công việc chia tách thịt và xương của thi thể. Công việc này đòi hỏi sự khắt khe, ít nhất thì tất cả đồng nghiệp đều cho là như vậy. Nhưng nghe nói vị giáo sư Lục này khi giám định thi thể vẫn luôn có thói quen này. Thế nên để sớm phá được án, mọi người không thể không làm theo yêu cầu của anh. Pháp y không đủ nhân lực, người mới như Vương Nhuệ đã bị điều tới giúp đỡ. Đây là việc cậu ta khó chịu đựng nhất. Một thanh niên đầy chí khí vừa mới tốt nghiệp trường cảnh sát, thề nguyền son sắt sẽ vì nhân dân phục vụ giờ lại tới làm một công việc còn chưa bằng trợ lý pháp y. Thế nên, vừa nhìn thấy người đàn ông trước mặt, cậu ta đã sợ sệt, lo rằng anh lại đề xuất bừa một thói quen sạch sẽ nào đó.


“Giáo sư Lục! Đây là báo cáo xét nghiệm ADN tìm được từ thịt bắp tay của nạn nhân. Anh xem qua một chút. Nếu không còn vấn đề gì nữa thì anh ký tên lên đây ạ.”


La Trì thấy đôi tay đưa tài liệu của cậu nhóc cũng đang run lẩy bẩy, không nhịn được cười. Lục Bắc Thần không cười. Anh đón lấy với nét mặt vô cảm, mở ra, lật xem. La Trì nhìn thấy rõ ràng đầu mày Lục Bắc Thần hơi nhíu lại, rất lâu vẫn không thể dãn ra.


Anh ấy đang định lên tiếng hỏi tình hình thì thấy anh rút một chiếc bút từ trong túi áo blouse trắng ra. Anh cầm bút tay trái. Khi đặt xuống giấy, đầu bút không hề do dự, vung một cái rồi ký tên.


“Các cậu cần cử thêm người tiến hành lục soát.” Sau khi đưa lại tài liệu cho Vương Nhuệ, Lục Bắc Thần bình thản nói: “Tôi muốn xem tình hình vết thắt cổ. Cho dù chỉ còn lại xương cũng phải tìm về đây cho tôi.”


Phần đầu và phần cổ của tử thi không cánh mà bay, mang lại nhiều khó khăn cho công việc khám nghiệm tử thi.


Vương Nhuệ còn trẻ người, buột miệng nói: “Công việc tìm kiếm này không hề dễ dàng. Số người có hạn lại phải vào núi tìm kiếm cần có thời gian.”


“Hay là tự tôi đi tìm đây?” Lục Bắc Thần hỏi ngược lại.


Ai ngờ Vương Nhuệ không nghe ra ngữ khí của anh, lại còn tưởng thật, mắt sáng rực lên: “Nếu có được sự giúp đỡ của giáo sư Lục đương nhiên là rất tốt…” Nói tới đây, cậu ta lại cảm thấy có chỗ nào không đúng, lập tức im bặt.


La Trì không nói gì. Lục Bắc Thần cũng không lên tiếng nữa, chỉ bình tĩnh nhìn Vương Nhuệ không rời mắt. Lúc này Vương Nhuệ mới tỉnh ra, lập tức gượng cười mấy tiếng, sửa chữa: “Đùa thôi! Tôi nói đùa ấy mà.”


“Có vấn đề gì sao?” Lục Bắc Thần nhìn sang La Trì.


La Trì cố nhịn cười, hắng giọng nói: “Tuyệt đối không thành vấn đề. Tôi có thức trắng cũng sẽ tìm được cái đầu đó về đây cho cậu.” Dứt lời, anh ấy xua tay về phía Vương Nhuệ.


Vương Nhuệ biết điều đi ra.


“Có phải tôi cũng nên lặng lẽ cút ra ngoài không?” La Trì cười hỏi.


Lục Bắc Thần lấy những bức ảnh chụp hiện trường có liên quan tới nạn nhân trong hộp tài liệu ra xem, mặc kệ câu đùa cợt của La Trì. La Trì bẽ mặt, nhún vai quay người định rời đi.


“Cậu chọn một nhà hàng có đầu bếp rất tệ.” Sau khi lật ảnh ra xem xong, Lục Bắc Thần bất thình lình buông một câu.


La Trì dừng bước, quay đầu nhìn anh ấy: “Gì chứ?”


Lục Bắc Thần ngẩng đầu lên khỏi tập tài liệu: “Thịt bò cần phải thái ngang thớ ăn mới vào miệng. Chúc mừng cậu, cậu tìm được một tay đầu bếp chỉ biết thái thịt lợn. Nhớ kỹ! Lần sau đừng có mang mấy món ăn bỏ đi này tới để kích thích vị giác của tôi.”


La Trì làm việc tốt chẳng được lợi lộc gì, con ngươi chủ động đảo tới hộp cơm vô tội lặng lẽ nằm trong thùng rác, thầm thở dài. Anh Lục đây nổi tiếng là người hà khắc trong công việc và cuộc sống. Việc gì cũng phải chuẩn xác, tỉ mỉ, ngay cả ăn uống cũng cực kỳ kén chọn, không để phải chịu thiệt. Yêu cầu về mức độ chuẩn xác của ẩm thực tuyệt đối không thấp hơn công việc. Người bình thường cũng có 3000 nụ vị giác. Còn Lục Bắc Thần thì giống loài cá, từ đầu tới chân đều là nụ vị giác…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...